Tôi biết mình đã sai, tệ bạc với em lắm. Nhưng không còn cách nào khác, vì hoàn cảnh chúng tôi phải chia tay.
Chia tay chỉ vì không hợp tuổi
Tôi và em yêu nhau suốt 2 năm, tình cảm của chúng tôi gắn bó, thắm thiết. Có nhiều khi giận hờn nhưng càng giận thì lại càng yêu nhau hơn. Em cho tôi nhiều niềm vui, cũng có những nỗi buồn, nhưng ở bên cạnh em, tôi cảm thấy yên tâm và bình an lắm. Lúc nào em cũng chăm lo cho tôi, khiến tôi cảm thấy mình là người đàn ông được yêu thương thực sự và được chăm sóc tận tình.
Chúng tôi yêu nhau từ khi mới học xong, ra trường và đi kiếm việc làm. Vì công việc ban đầu còn bấp bênh nên cả hai chưa tính chuyện tương lai. Chỉ là, chúng tôi cứ làm việc, cứ tiết kiệm tiền như thế, để sau này, có thể hai đứa góp vốn chung làm ăn, hay mua xe, mua nhà. Hàng ngày có em, tôi quên hết tất cả thú vui khác, chỉ tìm đến em và chúng tôi lại ở bên nhau tâm sự đủ thứ chuyện trên đời.
Khi đó, tôi cứ nghĩ đơn giản, chỉ cần tôi yêu em là đủ nên chưa tính chuyện nói về em với gia đình. Em có giục tôi nhưng tôi cứ bảo, em yên tâm vì gia đình tôi không khó khăn gì, bố mẹ tôi cực kì dễ tính. Chỉ cần là người mà con trai bố mẹ yêu thì bố mẹ chấp thuận tất cả. Em cũng tin lời tôi nên yên tâm đi làm, kiếm tiền. Chúng tôi thuê một căn phòng trọ rộng, hai đứa ở chung để ngày ngày em có thể chăm sóc tôi, nấu nướng cho tôi ăn. Tôi cũng không còn cảnh về nhà ăn cơm bụi, mệt mỏi và cũng không phải phóng mấy cây số mới gặp được em mỗi tối nữa.
Người ta bảo, vợ chồng hờ sống với nhau sẽ nhanh chán nhau, nhưng ở bên em hơn 1 năm, càng ngày tôi càng cảm thấy yêu em hơn. Em là cô gái tốt, gọn gàng, chu đáo. Em biết nấu rất nhiều món ăn ngon mà bản thân tôi cũng không ngờ tới. Chúng tôi kể cho nhau nghe những chuyện ngày xưa, ôn lại kỉ niệm cũ và nói về tương lai khi hai đứa lấy nhau. Chúng tôi dự định sinh bao nhiêu đứa con, dự định đặt tên chúng là gì. Nói chung là đủ thứ chuyện mà hai đứa cứ cười khúc khích cả đêm như những đứa trẻ vậy.
Người ta bảo, vợ chồng hờ sống với nhau sẽ nhanh chán nhau, nhưng ở bên em hơn 1 năm, càng ngày tôi càng cảm thấy yêu em hơn. (ảnh minh họa)
Rồi thời gian trôi đi, cũng đến ngày tôi đưa em về ra mắt bố mẹ tôi. Có một sự thật mà tôi không ngờ tới, bố mẹ tôi khi biết tuổi em đã ngăn cấm tôi quyết liệt. Ngày đó mẹ tôi ngã bệnh chỉ vì tôi kiên quyết yêu em. Mẹ tôi bảo, nhà bác tôi cũng có trường hợp yêu như thế và đoản mệnh nên bây giờ, mẹ không muốn mất tôi. Mẹ ốm và gầy đi trông thấy, nhìn mẹ xanh xao. Mẹ bảo, nếu tôi kiên quyết lấy em, mẹ sẽ để mặc thế này cho chết thì thôi và cũng sẽ không có một đám cưới nào hết.
Khi tôi nói với em chuyện này, em đã khóc nhiều lắm. Cả đêm ấy, chúng tôi nằm bên nhau, tôi nghe em khóc, thấy em buồn, tôi cũng đau lòng vô cùng. Tôi bảo em hãy bình tĩnh giải quyết mọi chuyện nhưng em nhất định không đồng ý. Em bảo, dù em rất yêu tôi nhưng chúng tôi phải chia tay thôi. Em không trách gia đình tôi vì người lớn cũng có lý lẽ của họ. Hơn nữa, bản thân em cũng không muốn mình về làm dâu một gia đình mà cả nhà chồng không ai ưng mình, rồi nếu như mẹ tôi có mệnh hệ gì thì em có sống ở nhà tôi cũng không yên.
Nghe em nói có lý lắm, tôi cũng đau khổ vô cùng nhưng chúng tôi quyết định chia tay nhau Tôi cũng không muốn mẹ mình phải nằm xuống vì đứa con bất hiếu như tôi.
Em sắp có chồng, chúng tôi vẫn quan hệ
Tôi biết mình đã sai, tệ bạc với em lắm. Nhưng không còn cách nào khác, vì hoàn cảnh chúng tôi phải chia tay. Tôi đã sai rồi, sai vì không nói với em, sai vì không cho em về ra mắt gia đình tôi sớm hơn để tuổi xuân của em phải trôi qua với những ngày tháng đó bên tôi và giờ thì nhận kết cục thế này. Tôi thương em quá nhiều, tôi chỉ muốn được ôm lấy em mà an ủi, mà vỗ về em, để em có thể an tâm sống tiếp. Nhưng bây giờ, tôi phải rời xa em thôi, để em đi con đường của em, không còn nhớ tới tôi nữa. Và tôi cũng vậy...
Và thế là, chúng tôi cứ qua lại với nhau như thế, vẫn cùng nhau vui vẻ. Nhưng ngày vui chẳng tày gang, ngày mai em lên xe hoa, về làm vợ người khác. (ảnh minh họa)
Rồi, nửa năm sau tôi nghe tin em chuẩn bị đi lấy chồng. Ngày tháng ấy, tôi đau khổ lắm, tôi muốn gặp em một lần trước khi chúng tôi xa nhau mãi mãi. Trong giờ phút nhìn thấy nhau sau bao ngày không gặp ấy, chúng tôi đã ngã vào lòng nhau, mất hết lí trí, không còn biết mình là ai nữa.
Thế rồi, những ngày gần cưới đó, tối nào tôi và em cũng gặp nhau, chúng tôi trao cho nhau những giây phút ân ái mặn nồng trong nhà nghỉ. Em bảo, em làm điều này là có tội nhưng em không muốn phải hối hận. Em muốn được ở bên tôi những ngày cuối cùng khi về làm vợ người khác. Nếu đã làm vợ người ta, em sẽ không bao giờ liên lạc với tôi nữa.
Và thế là, chúng tôi cứ qua lại với nhau như thế, vẫn cùng nhau vui vẻ. Nhưng ngày vui chẳng tày gang, ngày mai em lên xe hoa, về làm vợ người khác. Thật tình, tôi thấy mình là kẻ bỉ ổi vì đã để tuột mất em!
0 nhận xét:
Đăng nhận xét