Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 3, 2013

Hoang mang "bẫy" tình của cháu gái


Hoang mang "bẫy" tình của cháu gái
Không hiểu cháu làm thế vì yêu tôi hay muốn trả thù (Ảnh minh họa)
Cháu muốn thay vợ tôi chăm sóc tôi và làm tất cả những gì vợ tôi chưa làm được.
Tôi năm nay 32 tuổi, hiện đang sinh sống tại một tỉnh phía Bắc. Tôi kết hôn sớm và đã có 1 con trai. Cách đây 9 năm, một biến cố lớn đã xảy ra với gia đình tôi. Vợ chồng anh vợ cùng vợ tôi đã bị tai nạn giao thông và ra đi mãi mãi. Tôi đau khổ tột cùng, nhìn đứa con còn nhỏ dại mà đã mất mẹ, tôi càng đau lòng và nhớ thương vợ tôi. Nhưng nỗi đau đó của tôi chắc chẳng thể nào so sánh với bố mẹ vợ. Cùng một lúc, ông bà mất đi con trai, con gái và con dâu.

Xong đoạn tang 100 ngày, bố mẹ vợ nói với tôi rằng, nỗi đau này quá lớn. Ông bà muốn tôi cùng gắng gượng để nuôi dạy con trai tôi và con gái của anh chị khôn lớn. Bây giờ, ông bà đã già, chẳng còn ai để nương tựa nên muốn bố con tôi chuyển về sống cùng.

Sau 3 năm sang cát cho vợ tôi và anh chị, bố con tôi chuyển hẳn về ở với bố mẹ vợ. Lúc đó, con gái của anh chị đã 16 tuổi. Tôi thay vợ, thay anh chị, thay bố mẹ vợ chăm sóc cháu rất chu đáo. Trong suốt 6 năm sống chung, bố con tôi không hề có điều tiếng gì. Nỗi đau mất vợ trong tôi đã dần nguôi ngoai đi phần nào nhưng tôi vẫn rất nhớ thương cô ấy và chưa hề có ý định đi bước nữa.

Tháng 4 vừa rồi, tôi cùng cả nhà đi đám cưới họ hàng trong làng. Cỗ bàn xong, tôi có việc nên xin phép về trước, ông bà và các cháu vẫn ở lại chơi. Một lát sau thì cháu gái cũng về, giờ nó cũng đã 22 tuổi rồi nên vừa thấy cháu tôi đã đùa: “cô dâu kém cháu 3 tuổi mà đã có tổ ấm riêng rồi đấy. Liệu mà tính đi để ông bà với chú còn lo, kén cá chọn canh làm gì?”.

Dù thái độ của tôi đang vui vẻ và cũng chỉ có ý trêu đùa thôi, nhưng con bé chẳng buồn trả lời, đi thẳng vào trong nhà. Một lát sau, nó quay ra gọi tôi vào nhà vì có chuyện cần nói. Khi tôi vừa ngồi xuống nó đã hỏi: “cháu ở nhà này chú khó chịu lắm à?”.

Hoang mang "bẫy" tình của cháu gái, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tam su hay, chau gai, bay tinh, gia dinh, vo chong, noi dau, tinh yeu, tuoi moi lon, lay chong, lay vo, nuoi con, tra thu, hoang mang
Tôi thấy rất hoang mang, và không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào (Ảnh minh họa)

Tôi như chết lặng vì đây không phải là nhà của mình mà là nhà của ông bà nội con bé. Sau này, nếu bố mẹ vợ mất đi thì căn nhà này là của cháu. Mà cho dù đây có là nhà của tôi đi chăng nữa thì khi có cháu ở đây, tôi vẫn rất vui vẻ. Tôi chưa biết trả lời thế nào thì cháu nói tiếp: “sao chú không lấy vợ đi, mà lại bảo cháu đi lấy chồng”. Câu hỏi như xoáy vào tim tôi khiến tôi lại nghĩ đến vợ mình.

Thấy tôi im lặng không trả lời, cháu cao giọng hơn: “chú tưởng bạn bè cháu có tổ ấm riêng hết mà cháu không muốn sao? Tất cả là vì chú đấy”. Tôi ngạc nhiên hỏi: “chú có cấm đoán việc cháu lấy chồng đâu mà cháu lại bảo là tại chú?”. Cháu bảo tôi là cù lần, cháu muốn thay vợ tôi chăm sóc tôi và làm tất cả những gì vợ tôi chưa làm được. Tôi quá bất ngờ và trả lời luôn rằng, tôi không bao giờ nghĩ đến việc đó, dù tôi muốn lấy vợ thì cũng không thể lấy cháu được.

Tôi phân tích đủ mọi nhẽ nhưng cháu vẫn khăng khăng và bảo rằng tôi chẳng hiểu gì cả. Sau lần nói chuyện ấy, tôi luôn giữ ý với cháu và không còn quá vô tư như trước nữa. Tháng 7 vừa rồi, cháu về lại ngôi nhà cũ của anh chị đã mất để sửa đường dây điện. Nơi đó cách nhà bố mẹ tôi khoảng 2 km. Đến giờ nghỉ trưa mà vẫn chưa xong việc nên con bé nấu cơm cho tôi ăn luôn ở đó. Chẳng hiểu sao sau khi ăn xong được một lúc thì tôi buồn ngủ rũ và chẳng còn biết gì nữa. Bình thường tôi không ngủ trưa, lại nhất là khi việc còn dang dở.

Mấy hôm sau, trong lúc cháu ra chợ mà để quên điện thoại ở nhà thì có người gọi đến. Tôi nghe hộ và vô tình phát hiện ra trong điện thoại của cháu có ảnh và cả clip quay tôi không có quần áo trên người. Có lẽ con bé đã cho thuốc ngủ vào đồ ăn hôm trước và làm mọi chuyện mà tôi không hề biết gì. Tôi bàng hoàng và sững sờ, chẳng biết làm thế nào. Không hiểu cháu làm thế vì yêu tôi hay muốn trả thù vì tôi đã cự tuyệt tình cảm của cháu? Tôi thấy rất hoang mang, và không biết phải giải quyết chuyện này như thế nào.


Theo VOV Online

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Cao tay trị sếp thích quấy rối


Cao tay trị sếp thích quấy rối
Ban đầu là những ánh nhìn ý nhị, sau đó là những lần anh ta mời tôi đi ăn trưa (Ảnh minh họa)
Hễ thấy nàng nào vừa mắt, anh ta lại ve vãn, nịnh nọt và cố tình đụng chạm vào người họ
Mới vào công ty một thời gian ngắn nên tôi cũng phải để ý trước sau. Nhất là muốn lọt vào mắt xanh của các sếp lớn, tôi phải chăm chỉ hơn những người khác rất nhiều. Có điều, tôi cũng không ngờ sự tận tụy ấy có ngày lại khiến tôi mang họa vào thân.

Trưởng phòng tài chính – nhân sự vốn trước đây là một cựu du học sinh, tính tình dễ thương lại hòa nhã. Nhưng trong lúc chị nghỉ thai sản, sếp tổng liền đưa người nhà của mình trám chỗ ngay. Minh vốn là cháu ruột sếp, cũng dắt lưng tấm bằng quốc tế, thực lực khá, lại có kinh nghiệm chinh chiến ở vài công ty đa quốc gia nên ngay lập tức thay chị trưởng phòng trước. Ban đầu ai cũng lo, không biết cậu sếp đẹp mã này làm ra trò trống gì. Tuy nhiên, một thời gian ngắn sau, mọi người đều phải phục lăn vì Minh quá vững về chuyên môn, lại khéo léo trong giao tiếp với cấp dưới. Chỉ có tôi là biết không phải vậy.

Làm cùng phòng, lại hay đi sớm về trễ, thân thiết với Minh, tôi biết Minh có tài nhưng nhiều tật. Mà cái tật của anh liên quan đến đàn bà. Mỗi lần gặp đều thấy anh đang ve vãn, nịnh nọt một nàng nào đó, không đồng nghiệp thì cũng là đối tác. Riết rồi tôi không biết có bao nhiêu người đến với anh như thế. Cho đến một ngày tôi cũng phải nếm chung cái số đen đủi đó.

Ban đầu là những ánh nhìn ý nhị. Sau dần là đụng chạm, mời đi ăn trưa, lâu dần anh tặng tôi tấm thiệp chúc mừng dù chả có dịp gì đặc biệt. Vốn quá biết trò của anh, lại có gia đình đề huề nên tôi nghĩ rồi anh cũng chán mà bỏ cuộc. Có điều thợ săn không dễ từ bỏ con mồi của mình.
Sáng hôm đó, ông xã tôi đã tím mặt hỏi ai tặng hoa cho tôi cùng tấm thiệp mùi mẫn “Tặng em, tình yêu của đời anh”. Lúc đó, tôi ú ớ không biết phải giải thích với chồng làm sao. Nhất là anh vốn tính Trương Phi, nói không khéo, anh lại nổi đóa, lên công ty dần cho gã sếp họ Sở một trận nên thân thì tôi vừa mất việc, lại mất mặt. Nguyên ngày hôm đó, tôi phải xin nghỉ phép, ở nhà tỉ tê nhỏ to với chồng để anh ấy hiểu tình cảnh trớ trêu mà tôi gặp phải. Xong xuôi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Thù trong đã dẹp yên, giờ tới giặc ngoài.

Cao tay trị sếp thích quấy rối, Bạn trẻ - Cuộc sống, quay roi cong so, sep so khanh, quay roi dong nghiep, ban tre, gioi tre, bao, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, hanh phuc, yeu thuong, ban tre cuoc song
Tôi cũng học được thói quen chừng mực, không vồn vã thái quá kẻo lại có thêm một gã họ Sở thứ hai dòm ngó (Ảnh minh họa)

Hôm sau công ty được dịp bàn tán xôn xao khi anh sếp đẹp trai hào hoa nhận được một lãng hoa nhỏ xinh vào giữa giờ. Người gởi tất nhiên được giấu tên, chỉ có điều đọc xong sếp đỏ bừng mặt rồi xé nát tấm thiệp vứt vào thùng rác. Hội nhiều chuyện trong công ty ngay lập tức gom chứng cứ và ráp lại. Lúc đó ai nấy cũng phải bịt miệng không dám cười ra tiếng khi phát hiện ra tấm thiệp ghi: Liên hiệp phụ nữ và những người có gia đình bị sàm sỡ và ve vãn đả đảo gã đàn ông Sở Khanh.

Đều đặn, mỗi ngày Minh đều nhận được một lãng hoa như vậy, và cấp độ nanh nọc của những tấm thiệp cũng tăng lên theo cấp số nhân. Chuyện bắt đầu đến tai ban giám đốc công ty. Khỏi nói lúc đó, những nạn nhân và cả tôi hí hửng thế nào khi chính sếp tổng phải xách cổ đứa cháu trai quý hóa của mình về dạy dỗ. Chị sếp cũ cũng trở lại làm việc sau khi hết phép. Mọi chuyện quay trở về trật tự cũ.

Kể từ đó, tôi cũng học được thói quen chừng mực, không vồn vã thái quá kẻo lại có thêm một gã họ Sở thứ hai dòm ngó. Chỉ một lần chăm chỉ gởi hoa và viết thiệp là quá đủ.
Thu Hương (Đà Nẵng)

Người yêu "lên giường" với người khác


Người yêu "lên giường" với người khác
Cô ấy sẵn sàng lên giường với bất kỳ ai cô ấy muốn (Ảnh minh họa)
Tôi không thể nhớ nổi người yêu mình đã lên giường với biết bao gã đàn ông khác.
Gửi Bạn trẻ cuộc sống!

Tôi hiện đang là công nhân tại Thành phố Hồ Chí Minh, còn người yêu tôi làm công nhân may tại Huế. Chúng tôi tình cờ quen nhau qua một trò chơi online rồi sau đó không lâu thì hai đứa chính thức yêu nhau. Dù ở xa nhưng tình cảm hai đứa dành cho nhau rất sâu nặng, thậm chí chỉ sau mấy lần gặp gỡ thì chúng tôi đã đi quá giới hạn cho phép của tình yêu.

Thế nhưng, chỉ sau 4 tháng yêu nhau thì tôi đã phát hiện ra cô ấy đang bắt cá hai tay. Khi mọi chuyện vỡ lỡ, cô ấy khóc lóc và xin tôi tha thứ… Vì tình cảm dành cho cô ấy quá nhiều nên tôi đã bỏ qua mọi lầm lỗi của người yêu để hai đứa làm lại từ đầu.

Nhưng đúng như cha ông ta nói: “Giang sơn khó đổi, bản tính khó dời”, sau khi cắt đứt tình cảm với người đàn ông này thì cô ấy lại tiếp tục lăng nhăng với những người đàn ông khác, thậm chí, cô ấy còn rất dễ dãi lên giường với họ. Khi phát hiện ra tất cả những điều đó, tôi đã quyết liệt chia tay…

Nhưng cũng đúng như kịch bản cũ, khi tôi nói chia tay thì cô ấy lại khóc lóc, năn nỉ và hứa: “Sẽ không bao giờ làm tổn thương anh nữa. Em chỉ muốn được cùng anh vun vén cho tình yêu của hai đứa, để chúng mình được thành chồng thành vợ”. Sự yếu đuối trong tôi lại trỗi dậy… và tôi đã tha thứ cho cô ấy. Lúc đó, cô ấy đã sà vào lòng tôi thủ thỉ: “Em sẽ không bao giờ lăng nhăng nữa. Nếu em còn lăng nhăng nữa thì ba mẹ em sẽ không còn tồn tại trên đời này nữa”.

Người yêu "lên giường" với người khác, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, ngoai tinh, ban tre, gioi tre, bao, tinh yeu phu nu, hanh phuc, yeu thuong, ban tre cuoc song, bao chi
Những lúc ở bên tôi, cô ấy vẫn lén lút nhắn tin cho tình cũ bằng những lời lẽ khiêu khích, tán tỉnh… (Ảnh minh họa)

Tôi những tưởng sau những lần đó, cô ấy sẽ biết trân trọng tình cảm của hai đứa hơn… nhưng không phải thế, càng ngày cô ấy càng làm tới. Những lúc ở bên tôi, cô ấy vẫn lén lút nhắn tin cho tình cũ bằng những lời lẽ khiêu khích, tán tỉnh… Tôi thật sự không hiểu nổi tại sao tôi đã bao dung như vậy mà cô ấy vẫn không biết trân trọng tình cảm của tôi?

Bạn trẻ cuộc sống à! Tại sao cô ấy cứ đùa giỡn tình cảm của tôi mãi như vậy? Phải chăng vì tôi quá nghèo, không bằng những gã tình nhân cũ nên cô ấy mới đối xử tồi tệ với tôi như vậy?
Tôi đã nói lời chia tay và về Sài Gòn tiếp tục công việc của mình. Tính đến thời điểm này, hai đứa đã xa nhau gần một năm nhưng không có ngày nào là tôi không thôi nghĩ về cô ấy. Mỗi lần nhớ đến hình ảnh, ánh mắt của cô ấy là tim tôi lại đau, nước mắt tôi bỗng nhiên trào ra nơi khóe mắt… Tôi không biết phải làm gì để quên được cô ấy! Càng cố quên cô ấy bao nhiêu thì tôi lại càng thấy nhớ và thương cô ấy bấy nhiêu!


Hà Trần ghi

Hạnh phúc khi có em kề bên


Hạnh phúc khi có em kề bên
Tôi là người may mắn khi có được tình yêu của cô ấy (Ảnh minh họa)
Chúng tôi yêu nhau, tôi thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian này.
Người ta bảo mối tình đầu bao giờ cũng là mối tình khó quên nhất, nhưng tôi lại không còn chút ấn tượng nào về mối tình đầu. Thủa còn áo trắng tôi đã có những rung động đầu đời, nhưng rồi nó cũng thật nhanh qua đi tôi không biết đó có được gọi là tình yêu không nữa. Và mối tình cuối cùng mới là mối tình đẹp nhất, tôi thấy đúng.

Ngày cấp 3 tôi là học sinh cá biệt của giáo viên chủ nhiệm, và năm cuối cấp chiến lược của cô là xếp chỗ tôi ngồi cạnh một học sinh gương mẫu của lớp. Tôi không sợ, cái bọn học giỏi thì kiêu chứ làm được gì tôi, nhưng khi ngồi vào vị trí đó- ngồi bên cạnh cô ấy tôi bỗng thấy ngượng ngượng, tôi hiền hơn hẳn, bớt nghịch ngợm hơn. Tôi xấu hổ không dám nói chuyện nữa, và chính cô ấy là người hỏi chuyện trước. Lúc đó tôi mới biết cô ây dễ thương thế, khác với suy nghĩ trong tôi. Tôi gần như trở thành người khác ngoan hơn, học chăm  hơn được cô giáo khen rất nhiều vì sự tiến bộ đó. Cô giáo tuyên dương cô ấy, nhưng cô ấy nói: Em không giúp gì bạn ấy, vì mỗi người cần có sự nỗ lực cùa chính bản thân mình kết quả đó là do bạn ấy tự cố gắng ạ.

Có thể mọi người nghĩ rằng đó là lời nói cửa miệng có phần khách sáo nhưng với tôi lại thấy ở cô ấy có sự cứng cỏi và đầy nghị lực. Tôi và cô ấy dễ dàng trở thành bạn, bởi cô ấy rất thân thiện, cô ấy thích tôi kể về những lần tôi chiến đấu với các đàn anh đàn chị, rồi cả chuyện tôi đi trộm cam, chuối. Mỗi lần tôi kể cô ấy nghe rất thích thú rồi cười hả hê vì lời kể có phần hài hước của tôi, sao cô ấy cười lại đẹp đến thế, điều mà hơn 2 năm qua đến lúc đó tôi mới nhận thấy. Ngày qua ngày, tôi càng thấy ngưỡng mộ người con gái ấy, ngoan hiền nhưng không hề yếu đuối và luôn chứa đựng niềm tin. Có lần đã vào giờ học cô ấy vẫn chưa đến lớp tôi thấy hụt hẫng, từ ngày tôi ngồi bên cô ấy chưa bao giờ nghỉ học. Tôi thấy nhớ, nhưng tôi vội vã  xua tan đi ý nghĩ ấy, chỉ vì đơn giản là không thể tôi chẳng là ai mà có thể thích cô ấy. Thời gian vội vàng trôi, cuối cấp và chúng tôi chia tay nhau mỗi người đi theo con đường mình đã chọn. Tôi không còn là anh chàng học sinh cá biệt nữa, và tôi đã thi đỗ đại học trước sự ngỡ ngàng của biết bao nhiêu người.

Không còn được gặp cô ấy tôi thấy nhớ, không hiểu tại sao phải chăng tôi đã yêu. Có được mối liên lạc tôi vui mừng lắm, tôi không bỏ lỡ cơ hội nói tất cả những cảm giác trong tôi với cô ấy. Và tôi thật hạnh phúc khi cô ấy cũng nói là nhớ tôi rất nhiều, nhưng bây giờ còn phải hoc nhiều nên chỉ giữ ở trên tình bạn chút thôi chúng ta sẽ giữ liên lạc nhé, sẽ chờ nhau đến khi cả hai ra trường. Với tôi lúc đó chỉ cần như thế là quá mãn nguyện và hạnh phúc rồi. Mỗi đứa học một nơi cách nhau khá xa, có lần tôi muốn lên trường thăm cô ấy, cô ấy sợ tôi vất vả không cho tôi đi.

Nhưng tôi là kẻ thiếu bản lĩnh, ở môi trường mới tôi đã thay đổi quá nhiều, tôi dường như không còn là tôi nữa, nhưng tôi vẫn nhớ cô ấy. Tôi học cách để trở thành người lớn, tôi có nhiều mối quan hệ xã hội, tôi tự thấy mình cũng khá giỏi giang và tôi luôn tự hào về điều đó nên tôi cũng là mẫu bạn trai lý tưởng của khá nhiều nàng sinh viên cùng trường. Nhưng tôi không phải là kẻ thích bông đùa tình cảm của người khác.

Hạnh phúc khi có em kề bên, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tam su hay, tinh yeu, moi tinh dau, tam su, hanh phuc, doi con gai, nguoi yeu, chia tay, khao khat, tinh yeu trong sang, yeu nhau, ben em, yeu xa, tinh duc, dam cuoi, noi buon, lua doi, phan boi
Giờ đây không gì có thể làm tôi rời xa cô ấy chỉ trừ khi tôi không còn hiện diện trên đời (Ảnh minh họa)

Và em cũng là một trong đó, tôi biết em yêu tôi, tôi cũng rất quý mến em. Gọi là em nhưng chúng tôi bằng tuổi nhau và chơi với nhau cũng khá thân. Lần ấy trong hơi men em nói em yêu tôi, tôi cũng ôm em vào lòng và nói cũng yêu em, nhưng sau đó tôi mới nhận ra rằng tôi đã nhầm tôi không yêu em nhưng tôi thấy mình có lỗi vì biết phải nói như thế nào để em hiểu khi tôi đã chấp nhận. Và từ hôm đó tôi và em là người yêu, tôi không dám liên lạc với cô ấy nữa. Tôi luôn cố gắng để làm em vui vẻ, và tôi cũng sẽ vui nhưng nhiều lúc hình ảnh của cô ấy lại xuất hiện trong đầu khiến tôi luống cuống. Tôi và em yêu nhau, chúng tôi đã đi quá giới hạn không còn là tình yêu trong sáng nữa vì thế tôi thương em nên càng cố gắng để em vui. Rất ít lần tôi nhắn tin hỏi thăm cô ấy chỉ như là người bạn cũ, vậy mà tôi lại thấy ghen khi cô ấy nói đang đi cùng anh chàng nào đó. Có lúc tôi phát hiện ra rằng tôi với em không phải là tình yêu, nhưng khi tôi đã cướp đi cái quý giá - đời con gái của em thi tôi phải có trách nhiệm, và hơn nữa khi nằm bên tôi em luôn nói đừng bao giờ bỏ rơi em. Tôi cố gắng vun đắp cho tình cảm của hai đứa nhưng càng ngày tôi thấy em càng lạnh nhạt, tôi cố gắng bao nhiêu thì em lại hờ hững bấy nhiêu. Cuối cùng thì em cũng chủ động nói lời chia tay, tôi cũng buồn vì thấy có lỗi với em quá nhiều vậy mà không làm được gì để bù đắp cho em, tôi chấp nhận chia tay. Thời gian dài tôi sống trong những suy nghĩ vẩn vơ không biết vì điều gì.

Ra trường gặp lại cô ấy tim tôi đập thình thịch, nhưng tôi phải làm sao đây khi tôi phản bội cô ấy. Tôi cố gắng để bình tĩnh lại để khỏi thốt ra những cảm xúc đang trào dâng trong tôi. Cô ấy vẫn thế hồn nhiên vô tư và thánh thiện, cô ấy nói chuyện y như ngày chúng tôi còn học phổ thông như chúng tôi chưa có lời hẹn ước nào. Tôi nhớ cô ấy vô cùng, ánh mắt nụ cười cô ấy làm tôi nhớ nhung đến khổ sở, nhưng tôi không thể, tôi đã làm những gì? Tôi không còn xứng đáng với cô ấy nữa. Tôi hỏi cô ấy có buồn vì tôi không thì câu trả lời rất nhẹ nhàng của cô ấy càng làm tim tôi thêm đau nhói: "Tình yêu trong xa cách như ngọn lửa trong gió, gió làm tắt ngọn lửa nhỏ nhưng thổi bùng ngọn lửa lớn. Chúng ta là ngọn lửa nhỏ thì có gì phải nuối tiếc.”

Tháng… Tôi không dám nhắn tin hay gọi điện cho cô ấy vì nêu được nói chuyện với cô ấy tôi lại phát điên lên vì nhớ. Nhưng cuối cùng thì tôi không thể im lặng, tôi đã nói hết những cảm xúc trong tôi cho cô ấy nghe, và một lần nữa ông trời thương tôi cô ấy nói rằng cô ấy chưa yêu ai khác ngoài tôi. Tôi nợ cô ấy quá nhiều và bấy giờ thì tôi không sẽ không bao giờ làm cô ấy buồn nữa. Đến một ngày cô ấy biết mọi chuyện của tôi, cô ấy  muốn chia tay chỉ vì cô ấy nghĩ tôi không yêu cô ấy. Tôi không biết phải làm thế nào cho cô ấy hiểu tình cảm của tôi dành cho cô ấy, ngay cả ngày tôi còn đang ở bên em. Nếu cuộc đời là một bức tranh vẽ thì tôi sẽ dùng tẩy xóa hết những lỗi lầm tôi đã gây ra cho cô ấy. Tôi biết có rất nhiều chàng trai muốn được ở bên cô ấy nhưng cô ấy không chọn ai, ngay cả khi tôi không ở bên. Tôi là người may mắn khi có được tình yêu của cô ấy vậy mà… Nếu cô ấy muốn chia tay vì không còn yêu tôi nữa thì tôi sẽ chấp nhận ngay, nhưng đó không phải là lý do, cô ấy nghĩ tôi chỉ lấy cô ấy để thay thế cho người cũ. Nhìn cô ấy buồn, tôi giận chính bản thân mình, nhưng tôi phải giữ được cô ấy vì người tôi yêu là cô ấy và tôi cũng biết cô ấy yêu tôi.

Chúng tôi yêu nhau, tôi thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian này, cô ấy giúp tôi học được rất nhiều điều mà trước đây tôi không để ý. Nhất là lý lẽ tình yêu luôn kèm theo tình dục, nhưng ở bên cô ấy tôi hiểu rằng tình yêu và tình dục là hai thái cực hoàn toàn độc lập. Hai năm chúng tôi yêu nhau, tình yêu của chúng tôi vẫn trong sáng. Có lần tôi đến chơi phòng cô ấy chơi nhưng do trời mưa tôi phải ngủ lại, nằm bên cô ấy tôi cảm thấy khao khát nhưng cô ấy nói chúng ta không được làm như vậy, mặc dù lúc đó tôi rất muốn chúng tôi là của nhau nhưng sự trong sáng của cô ấy khiến tôi không thể. Tôi trân trọng cô ấy vì tất cả, chúng tôi có rất nhiều thời gian bên nhau nhưng tôi đã kiềm chế được bản thân mình không làm điều mà cô ấy không muốn. Càng nhìn cô ấy tôi thấy mình yêu cô ấy nhiều hơn, giờ đây không gì có thể làm tôi rời xa cô ấy chỉ trừ khi tôi không còn hiện diện trên đời nữa.

Đó là câu chuyện hoàn toàn thật của tôi, tôi đang cảm thấy rất hạnh phúc, tôi đang chờ đợi ngày chính thức thành vợ thành chồng với cô ấy. Tôi muốn viết ra để mọi người biết tôi đang hạnh phúc như thế nào, và nhất là cô ấy biết cô ấy làm cho cuộc sống của tôi tràn ngập màu hồng.


saobangbanngay@gmail.com

Cái đó làm sao tôi có được bây giờ?


Cái đó làm sao tôi có được bây giờ?
Khi anh quay lưng bước đi, tôi mới giật mình nhận ra anh ốm đi rất nhiều (Ảnh minh họa)
Tôi không thể nào quên anh để tiếp nối cuộc sống của mình một cách bình thường.
Phúc gọi điện bảo tôi đến nhà Minh đón anh về. Giọng Phúc lè nhè. Chắc là anh say lắm. Tôi bực mình sẵn giọng: “Em đang bận, anh đón taxi về đi”. Nhưng Phúc đã cúp máy. Tôi nhìn đồng hồ. Đã hơn 11 giờ đêm. Đành phải đi rước cái hũ chìm về vậy. Tôi để nguyên quần áo mặc ở nhà, khoác thêm chiếc áo gió rồi dắt xe ra khỏi nhà.

Nhà Minh ở quận 12. Nếu đi nhanh thì cũng phải mất 40 phút mới tới nơi. Đường vắng, tôi phóng xe nhanh hơn bình thường. Hơn nữa, do có chút bực bội trong người nên tôi cũng muốn trút giận bằng cách dận ga cho xe lao vùn vụt trong đêm. Chính vì vậy, chỉ nửa tiếng sau tôi đã tới nơi.

Cửa không khóa mà chỉ khép hờ, trong khi đèn đuốc trong nhà tối thui. Tôi nhấn còi inh ỏi nhưng không có ai ra mở cửa. Tôi hoảng quá lấy điện thoại ra gọi. Cả điện thoại của Phúc và Minh đều ò í e. Trời ơi, có chuyện gì vậy? Tôi luống cuống dựng xe, bước nhanh vào nhà.

Minh là bạn thân của vợ chồng tôi. Đúng hơn là ngày xưa, chúng tôi có 3 người. Sau đó thì tôi và Phúc tách nhóm. Minh cũng đi học nước ngoài. 7 năm sau, khi chúng tôi đã nên vợ nên chồng thì Minh về nước. Số phận đưa đẩy, chúng tôi lại cùng về chung một cơ quan. Và Minh là sếp của chồng tôi. 3 người chúng tôi lại “sum họp” như ngày còn đi học. Minh có cô người yêu hồi học ở nước ngoài nhưng khi anh về nước thì tình cảm nhạt dần.

Chúng tôi cưới nhau vậy là đã được gần 10 năm nhưng điều mong mỏi lớn nhất của hai vợ chồng cũng là của hai bên gia đình là một đứa con vẫn chưa thành hiện thực. Bao nhiêu tiền bạc làm ra, chúng tôi đều đổ dồn vào việc điều trị, hết trong nước ra nước ngoài nhưng vẫn không có kết quả. Mẹ tôi bảo: “Thôi thì con cái là của trời cho, có được thì tốt, không thì thôi chớ làm bao nhiêu đổ hết vô bệnh viện thì cực cho tụi con quá”.

Nghe thì đơn giản nhưng thực tế không như vậy. Tuy Phúc không phải là con một nhưng gia đình anh rất coi trọng việc nối dõi tông đường. Mẹ anh từng là cán bộ ở một viện nghiên cứu nhưng quan niệm không hề thông thoáng. Bà bảo, nếu chúng tôi hết tiền thì bà sẽ cho, phải điều trị tới khi nào có con mới được. Năm đó tôi đã 36 tuổi, không biết “sự nghiệp kiếm con” sẽ kéo dài tới bao giờ, trong khi đó, dường như Phúc đã mỏi mệt, không muốn tiếp tục…

Mấy lúc sau này, anh hay nhậu nhẹt; có khi đến ngày bệnh viện hẹn đến làm các thủ thuật nhưng tối hôm trước, anh cũng uống rượu. Chính vì điều này mà vợ chồng cứ hay cắn đắng, nhiều khi tôi cũng buồn nên đi làm thì thôi, về nhà lại chúi mũi vào công việc. Còn anh, nếu không đi nhậu thì ở nhà cũng dán mắt vào máy tính. Trong mắt anh, hình như ngôi nhà của hai vợ chồng chỉ là một chỗ trọ. Vợ chồng cũng ít có dịp trò chuyện hay đi cùng nhau như trước. Đến nỗi nhiều khi tôi nghi ngờ anh có người khác…

Tối hôm đó cũng vậy. Tôi muốn vợ chồng đi ăn với nhau để kỷ niệm ngày cưới. Anh đồng ý nhưng đến chiều thì gọi điện bảo có việc bận đột xuất. Tôi không biết là anh đi nhậu ở nhà Minh. Cho đến khi anh gọi điện với giọng lè nhè…

Tôi vào nhà bật đèn lên thì thấy một cảnh tượng thật là khủng khiếp. Trên bàn thức ăn rơi vãi trộn lẫn với tàn thuốc, dưới sàn nhà lon bia vứt lăn lóc. Minh xỉn như chết đang nằm trên salon. Tôi chạy xuống bếp, vô nhà tắm tìm Phúc nhưng không có ai cả… Tôi lại gọi điện thoại, lại nhận được câu trả lời “ò í e”, lại lo lắng và giận sôi cả người… “Dậy, dậy đi.  Nhậu gì mà nhậu dữ vậy?”- tôi lay Minh.

Cái đó làm sao tôi có được bây giờ?, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, vo chong, ban than, ly hon, ket hon, vo sinh, ra di, noi buon, noi dau, nuoc mat, phan boi, tha thu, quen anh, cuoc song, me chong, gia dinh, hanh phuc
Tôi không thể nào quên anh để tiếp nối cuộc sống của mình một cách bình thường (Ảnh minh họa)

Nhưng người anh vẫn dịu oặt, không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh lại. Tôi tiếp tục gọi cho Phúc. Vẫn điệp khúc ngoài vùng phủ sóng. Thế có điên không chứ? Tại sao anh gọi tôi lên đón rồi lại bỏ đi đâu mất? Bây giờ tôi không biết phải làm sao với gã đàn ông say như chết đang nằm sóng sượt kia. Tôi cũng không biết gọi cho ai vì đã quá nửa đêm. Cuối cùng tôi quyết định ra về sau khi lấy mền đắp cho Minh cẩn thận. Tôi mong là Phúc đã về nhà…

Thế nhưng không có ai ở nhà.

Sáng hôm sau Phúc về sớm. Quần áo anh nhàu nhĩ, bộ mặt anh cũng nhàu nhĩ như vậy. Tôi cố nén giận hỏi: “Sao anh gọi em lên rước rồi bỏ đi đâu mất vậy? Có chuyện gì mà ép anh Minh nhậu xỉn dữ vậy? Tối qua anh ở đâu?”. Phúc gởi áo vứt lên ghế: “Cũng định đợi em lên rước nhưng chờ lâu quá, mấy đứa lại kéo đi…”. Trời ơi, tôi đã phóng như đua xe trong đêm tối mà anh vẫn bảo là chậm? Anh còn muốn gì nữa?

Nhưng Phúc chỉ nói vậy rồi đi tắm. Tôi chụp lấy cái áo trên thành ghế săm soi. Mùi nước hoa, mùi son phấn và cả mấy vết đo đỏ trên vai, trên ngực áo khiến tôi nổi điên. Tôi rút phăng cái kéo, cắt nát chiếc áo mà vẫn chưa hả giận… Tôi lao vào phòng ngủ lấy bức ảnh hai vợ chồng lồng trong khung kính đập tan tành… Hai tháng sau, chúng tôi ly hôn.

Từ tòa án, anh về nhà gom góp đồ đạc. Thứ nào chưa mang đi được thì anh cất vô tủ khóa lại. Xong đâu đó, anh bảo tôi: “Anh về bên nhà ba mẹ, em cứ ở đây, đừng dọn đi đâu hết… Có thể một ngày nào đó, anh nhớ em và muốn ghé thăm…”. Tôi nghe sống mũi mình cay cay. Lý do chúng tôi ly hôn trong đơn là tính tình không hợp nhưng khi ra tòa, anh lại thừa nhận là mình đã có người đàn bà khác và muốn giải thoát cho tôi.

Đã vậy thì thôi. Tôi cũng chẳng níu kéo làm gì. Nhưng thật lòng, cứ nghĩ đến việc từ nay tôi phải sống một mình, không còn có anh sớm trưa chiều tối, tôi lại thấy chạnh lòng. Dù sao thì chúng tôi cũng đã từng yêu thương và sống chết vì nhau… “Thôi, anh đi đây”. Phúc xiết nhẹ tay tôi rồi bước nhanh ra cổng. Tôi có cảm giác bàn tay anh lỏng lẻo và không còn ấm áp như xưa… Khi anh quay lưng bước đi, tôi mới giật mình nhận ra anh ốm đi rất nhiều…

Gần một tháng sau, hôm đó là chiều thứ bảy, tôi đang sửa soạn để về bên nhà ba mẹ tôi thì có điện thoại của Minh. Giọng anh rất lạ: “… Em tới ngay đi”. Tôi linh cảm có chuyện chẳng lành nên tức tốc đi ngay.
Đến nơi, tôi thấy mọi người có mặt đông đủ. Ba mẹ, anh em chồng tôi không thiếu một ai. Thấy tôi đến, mọi người dạt ra nhường chỗ. Nằm trên giường bệnh là Phúc. Anh thay đổi đến mức tôi suýt kêu lên vì kinh ngạc. Trong lúc đó thì Minh ghé sát mặt Phúc khẽ gọi: “Mở mắt ra nhìn xem ai nè Phúc. Có nhận ra Diệu Hương không…”.

Đôi mắt đang nhắm nghiền của Phúc he hé mở, môi anh mấp máy. Tôi nắm chặt tay anh, bàn tay anh lạnh giá y như hôm anh từ biệt tôi: “Anh bệnh mà sao không nói với em?...”. Tôi mếu máo chỉ nói được vậy rồi bật khóc.

Anh cầm tay tôi rồi quờ quạng tìm tay Minh, môi mấp máy gì đó không thành tiếng. Rồi bàn tay anh lơi dần… Tôi nghe mẹ anh khóc nấc lên và hiểu rằng anh đã đi rồi…

Khi mở tủ quần áo của anh, tôi tìm thấy một lá thư cất kỹ trong túi áo vest. Anh nói rằng chuyện chúng tôi không có con là lỗi của anh. Trong một lần anh lén tôi đi khám sức khỏe thì phát hiện điều đó. Và bác sĩ còn phát hiện anh bị ung thư tinh hoàn giai đoạn cuối. Anh chỉ có thể sống được 6 tháng… Và trong khoảng thời gian sống còn lại ít ỏi ấy, anh đã cố gắng làm mọi cách để tôi ghét anh…

Anh nghĩ là anh đã thành công nhưng có biết đâu, chính điều đó đã khiến tôi không thể nào quên anh được để tiếp nối cuộc sống của mình một cách bình thường. Mãn tang anh, mẹ chồng tôi bảo: “Nó đã căn dặn như vậy thì con cũng đừng bận tâm làm gì. Mẹ thấy thằng Minh rất tốt...”. Nhưng tôi lắc đầu: “Chuyện đó để sau này tính đi mẹ…”.

Cái “sau này” của tôi không có giới hạn cuối cùng. Vì vậy mà bây giờ tôi rất khó xử khi không biết phải khai sinh cho con thế nào. Cả tôi và Minh khi đến trại trẻ mồ côi nhận bé về thì đều muốn cháu có đủ cha và mẹ trong khai sinh. Thế nhưng người cán bộ hộ tịch cứ đòi giấy đăng ký kết hôn. Mà cái đó thì làm sao tôi có được bây giờ?


Theo Diệu Hương (Người lao động)

Thứ Ba, 12 tháng 3, 2013

Niềm hạnh phúc của người mẹ đơn thân


Niềm hạnh phúc của người mẹ đơn thân
Quá khứ đã khép lại, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn (Ảnh minh họa)
Mong anh sẽ tìm được công việc để lo cho gia đình mới - gia đình mà anh đã sẵn sàng đánh đổi tôi và đứa con trai cùng bao tình cảm vợ chồng thuở hàn vi.
Gửi Bạn trẻ cuộc sống!

Đã một năm trôi qua sau khi chia sẻ tâm sự "Nỗi niềm người phụ nữ nuôi con một mình", tôi lại muốn chia sẻ với độc giả về cuộc sống của bản thân hiện tại!

Và hôm nay cũng như bao ngày trước đó, tôi luôn tự dành cho mình 15 phút thực sự bình yên khi đưa con trai đến trường. Tôi ngồi ngắm con chơi đùa với bạn bè cùng trang lứa cho đến khi trống trường vang lên. Đứng trên tầng 2 của trường nhìn xuống, các bé học sinh chơi nhảy dây, đánh cầu lông mà trong tôi chợt ùa về khoảnh khắc tuổi thơ 20 năm về trước. Ôi cái ngày mà chỉ ăn học với tâm hồn thực sự trong sáng mà không hề biết rằng, quãng đường sau này khi bước chân vào đời lại khó khăn và ghập ghềnh đến vậy.

Sau một năm với bao sự thay đổi khiến tôi cảm thấy cuộc sống thực sự không cho phép mình được gục ngã. Có những lần tôi từng nghĩ tại sao tôi đã gặp rất nhiều những khó khăn rồi mà sao ông trời không cho tôi được bình yên. Tại sao không cho tôi được một điểm để bấu víu. Nhưng không! Khi tĩnh tâm thì tôi mới hiểu. Cuộc sống càng khắc nghiệt bao nhiêu thì sẽ càng tôi luyện cho mình sự mạnh mẽ bấy nhiêu. Ai cũng từng vấp ngã nhưng để đứng dậy được, mỗi chúng ta đều phải bám chặt vào đất hay đầu gối chân. Vậy đấy cũng được coi là một bấu víu rồi đó thôi. Nghĩ như vậy nên tôi hiểu mình phải cố gắng từ trong chính tâm hồn của mình. "Bạn không phải là con người như bạn nghĩ, nhưng những gì bạn nghĩ sẽ tạo nên con người bạn". Đó là câu nói để tôi có thể vượt qua được khó khăn sắp tới.

Vì sao tôi lại nói như vậy trước khi chia sẻ với các bạn những điều mà tôi đang gặp phải? Bởi tôi muốn trong suy nghĩ của mình phải có sự cố gắng trước khi nói một điều gì đó. Năm 2011, tôi đã từng tin tưởng đứng tên vay tiền cho một người bạn với số tiền gần 30 triệu trả dần sau 3 năm với cả gốc lẫn lãi là 45 triệu. Lúc đó người bạn ấy nói rằng: "Hàng tháng sẽ trả tiền ngân hàng cho đến khi hết món nợ". Tôi đã hết lòng giúp đỡ họ để ngày hôm nay, ngân hàng đến tận nhà tôi để đòi tiền sau 4 tháng trời họ không đóng tiền gốc và lãi.

Niềm hạnh phúc của người mẹ đơn thân, Bạn trẻ - Cuộc sống, tinh yeu, chuyen tinh yeu, lam me don than, ban tre, gioi tre, bao, tinh yeu nu gioi, tinh yeu phu nu, hanh phuc, yeu thuong
Hãy cho tôi đủ sức mạnh để có thể vượt qua những giai đoạn vất vả này! (Ảnh minh họa)

Tôi gọi điện thì họ tắt máy, đến nhà thì được biết họ đã trốn vì nợ nần quá nhiều. Mẹ tôi biết chuyện đã mắng tôi thậm tệ. Tôi không sợ điều đó mà tôi chỉ thấy mất đi lòng tin với một người bạn tôi đã từng coi là người anh em thân thiết.

Rồi đến chuyện chồng cũ của tôi mấy hôm trước gọi điện bảo: "Em và con có khỏe không? Anh bị mất việc rồi em ạ. Tiền ăn của con từ tháng 2 anh chưa gửi được. Em thưa thưa cho anh khi có công việc mới anh sẽ gửi luôn những tháng còn thiếu”. Nghe xong sao tôi thấy bàng hoàng như chính tôi vừa bị nghỉ việc vậy? Tôi không còn trách anh những chuyện đã được coi là quá khứ. Tôi cũng chẳng tính toán số tiền 500.000 đồng/tháng anh gửi cho con tôi. Với tôi, đồng tiền không phải là tất cả để có thể được - mất. Tôi đã trả lời: "Anh cứ tập trung kiếm việc mà lo cho gia đình đi. Hiện tại, em vẫn còn sức để nuôi con thật tốt. Khóa học vừa rồi con lại được học bổng 200$ ở trung tâm Tiếng Anh nên em cũng bớt đi một chút gánh nặng tiền học phí. Ở trường con vẫn là một học sinh giỏi thuộc diện tiềm năng nguồn”. Anh đã khóc qua điện thoại và cảm ơn tôi đã nuôi dạy con anh được như vậy. Bỗng nhiên trên má tôi có những giọt nước mắt lăn từ lúc nào không biết.

Quá khứ đã khép lại, tôi bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Mong rằng anh sẽ sớm tìm được công việc để lo cho gia đình mới. Cái gia đình mà anh đã đánh đổi tôi và đứa con trai cùng với bao ngọt bùi tình cảm vợ chồng thuở hàn vi. Giờ đây, ngoài việc nuôi đứa con trai ăn học, tôi không nhận được một đồng trợ cấp nào từ anh cộng thêm phải gánh món nợ ngân hàng này. Tôi không muốn vay tiền bố mẹ bởi để có được tiếng nói trong gia đình như ngày hôm nay, tôi đã phải cố gắng bằng hết sức của mình. Tôi sẽ không vay tiền bạn bè bởi tôi hiểu đồng tiền sẽ có thể làm mất đi tình cảm. Tôi không đánh đổi bản thân mình cho một ai đó để có được số tiền trả nợ bởi phía sau tôi là đứa con trai. Tôi sẽ tìm được hướng đi cho mình. Chắc chắn là vậy.

Công việc của tôi hiện tại chỉ đủ trang trải cho con tôi tiền ăn học mỗi tháng 3 triệu. Tôi còn phải đóng tiền ăn cho bố mẹ một triệu. Bắt đầu từ bây giờ, tôi biết chặng đường tiếp theo của mình sẽ chông gai hơn, khó khăn hơn gấp 2 - 3 lần trước đó. Nhưng tôi luôn hy vọng rằng ông trời sẽ không phụ sự cố gắng của tôi.

Tôi nhớ đến hai câu thơ: "Bàn tay ta làm nên tất cả. Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Giờ thì tôi đã hiểu ý nghĩa của hai câu thơ đó. Hãy cho tôi đủ sức mạnh để có thể vượt qua những giai đoạn vất vả này.


Hoàng Ngọc Thảo

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2013

"Không hợp tuổi" là chia tay


"Không hợp tuổi" là chia tay
Anh hãy chỉ em cách để em ghét anh, hận anh bây giờ (Ảnh minh họa)
Làm sao để từ bỏ người mà em yêu chỉ vì lý do- không hợp tuổi?
Ngày trước, khi chưa quen anh, có ai nói đến chuyện bói toán hay mê tín gì đó em đều không quan tâm vì nghĩ thật vớ vẩn. Khi đọc những bài báo nói đôi lứa vì chuyện đó mà chia tay, thì em sẽ thẳng thừng nói rằng: chỉ là vớ vẩn thôi mà. Thế mà giờ em lại khổ sở vì chuyện này, có phải ghét của nào trời trao của ấy?

Em và anh quen nhau một cách tình cờ, và yêu cũng thật tình cờ. Ngày em đến xóm trọ, anh cũng như bao người bình thường khác, không có chút gì ấn tượng với em nhưng có lẽ do số phận, cho em gặp anh, yêu anh và còn nhiều hơn thế.

Trong lúc em buồn vì chuyện tình cảm, thì đúng lúc đó anh cũng vậy, có lẽ vì thế nên anh và em nói chuyện với nhau nhiều hơn, tâm sự nhiều hơn. Em còn nhớ như in cái ngày, anh ngồi nói chuyện với em đến 2h sáng, khi đó em biết anh buồn lắm, anh nói anh mới chia tay người yêu... không phải vì anh hết yêu cô ấy mà vì cô ấy đã chọn người khác không phải anh. Em biết lúc đó anh yêu chị ấy nhiều lắm, không hiểu sao anh lại nói chuyện đó với em - một người mới quen anh. Từ đó những lần đi dạo cùng nhau càng nhiều dần lên, anh nhớ chứ? Anh và em cùng chia sẻ nhiều hơn, và không biết từ lúc nào anh đã xuất hiện trong tâm trí em mỗi khi đêm về. Rồi em còn thấy khó chịu khi anh nói chuyện với người mà anh nói anh đã chia tay, em biết khi đó em đã yêu anh mất rồi. Em ghen với quá khứ của anh, em biết lúc đó anh cũng biết tình cảm của em. Rồi mấy tháng sau anh đã tỏ tình với em. Không lãng mạn, không phô trương mà cũng không ai biết... khi đó là trước khi về nghỉ tết. Thế mà giờ cũng đã được một năm rồi đấy.
Em đã từng rất giận anh vì những lần anh đi đón em mà không muốn cho người khác biết. Sao em không nhận ra là anh chưa sẵn sàng với em? Anh vẫn chưa quên chị ấy, chưa thực sự yêu em. Nhưng em không nhận ra, em quá mê muội với tình yêu của anh.

Yêu nhau được một thời gian thì anh đưa em về nhà, tất cả mọi người, từ gia đình bạn bè của anh em đều biết, khi đó em cứ nghĩ cuộc sống của em đã gắn chặt với anh. Em đã coi gia đình anh như gia đình thứ 2 của mình vậy. Nhưng em đâu có biết gia đình anh không đồng ý em vì lý do không hợp tuổi.

Khi biết được chuyện này em không tin vào sự thật, em ngây ngô nghĩ rằng, chắc mọi người không thích em ở điểm gì đó thôi, em sẽ cố gắng vì tình yêu của em và anh. Và tất nhiên em cũng muốn anh như vậy.

Nhưng em đã nhầm, gia đình anh nhất quyết phản đối, anh cũng không có chính kiến riêng của mình, không dứt khoát với em, không cho em cơ hội được nói ra suy nghĩ của mình. Em đã buồn lắm, khóc nhiều lắm vì một người vô tâm như anh.

"Không hợp tuổi" là chia tay, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, chia tay, nguoi yeu cu, nguoi thay the, gia dinh ngan cam, khong hop tuoi, yeu anh, han anh, xa nhau, noi buon, noi dau, buong tay, hanh phuc, so phan, tinh yeu nu gioi
Em đã buồn lắm, khóc nhiều lắm vì một người vô tâm như anh (Ảnh minh họa)

Em biết khi đến với em anh không hề yêu em. Nếu có thì đó chỉ là thứ tình cảm thay thế thôi đúng không. Và giờ, cứ coi như anh yêu em đi, thì anh cũng không đứng ra bảo vệ tình yêu của mình. Bảo về ở đây không có nghĩa là em muốn anh chống lại gia đình mình, vì em biết gia đình muốn tốt cho em và anh thôi.

Nhưng ít nhất thì trong lúc này, anh phải có quan điểm rõ ràng của anh chứ. Thà anh bỏ em, ừ thì đau một lần còn hơn cứ như thế này.

Quan tâm em, nhưng lại không xác định được là sẽ đi đến đâu. Biết thế rồi sao anh không dứt khoát. Anh à, em là con gái mà, dù mạnh mẽ đến đâu thì em cũng biết đau. Em chưa bao giờ có cảm giác mình cần một người đến như vậy. Có lẽ do em đã quá yêu anh.

Nếu chỉ là mê tín, nếu anh quan tâm tới suy nghĩ của em một chút, nếu anh có chính kiến của mình, nếu như em chưa từng gặp anh... Có lẽ giờ trong anh em là một đứa con gái đang cố níu kéo tình yêu. Vâng, đúng là em đang níu kéo. Em không muốn mất tình yêu theo cách này anh à.
Nhưng có lẽ em phải buông tay rồi vì em biết anh giờ quan tâm em theo cách không muốn làm em khổ, em buồn. Nếu nói em không buồn thì là nói dối. Em đã thử từ bỏ, nhưng em không làm được.

Sao lại có "số phận'' ở đây. Nếu có số phận, nếu đã biết không hợp tuổi, sao số phận lại cho em gặp anh, yêu anh?

Anh hãy chỉ cho em biết, em phải làm sao bây giờ, làm sao để từ bỏ người mà em yêu chỉ vì lý do- không hợp tuổi?

Anh hãy chỉ em cách để em ghét anh, hận anh bây giờ.
Ừ, thì em sẽ từ bỏ. Từ giờ anh sẽ không phải nghe em kêu ca mỗi lần anh nhắn tin chậm nữa. Anh sẽ không phải mắng em vì em không chịu ăn uống. Từ giờ trong cuộc sống của anh sẽ không còn em trong đó nữa. Anh cũng sẽ không phải hàng tuần đi mấy chục km về thăm em nữa. Tất cả bắt đầu lại từ đầu nhé.

Em thua rồi, thua cái số phận nghiệt ngã này, em sẽ không phải để người em yêu khó xử, anh không dám đưa ra quyết định của mình thì em sẽ làm. Nhưng anh hãy nhớ, đừng đam mê mấy cái trò vô bổ đó nữa nhé. Nó không tốt cho anh đâu, em biết anh sẽ đủ chín chắn để biết mình đang làm gì mà. Từ giờ em sẽ chẳng có quyền gì để giận anh mỗi khi anh ngồi chơi bài nữa. Anh sẽ không phải nói dối em mỗi khi chơi nữa đâu. Nhưng anh à, cứ cho với tư cách là người bạn đi, thì em cũng muốn anh từ bỏ nó.

Và sau này, khi anh có người yêu mới, anh đừng nhắc về em như một người cũ nhé. Em không muốn, chưa bao giờ muốn trở thành người yêu cũ của anh, anh hãy nhớ đến em như là một kỷ niệm đẹp, chứ không phải là người yêu cũ nhé.

Đừng nghĩ là mình chia tay nhau mà hãy nghĩ chúng ta đã yêu xong rồi. Như vậy sẽ tốt hơn phải không anh.

Và nhân đây, mình cũng muốn nhắn tới những người đang yêu, hãy cố giữ gìn hạnh phúc của mình nhé, vì trong hàng tỷ người, người yêu bạn đã chọn bạn. Hãy cảm thấy mình là người may mắn nhé.

Tạm biệt anh - kỷ niệm của em.


chicothelatinhyeu.1234@gmail.com

Giận người yêu... "trút" hết cho người lạ


Giận người yêu... "trút" hết cho người lạ
Tôi như một con thú bị thương, lồng lộn đau đớn (Ảnh minh họa)
Vì giận dỗi người yêu, tôi đã tìm đến bữa "tiệc ngủ" với anh chàng Thụy Điển
Tôi đã có một tình yêu kéo dài 4 năm đẹp như cổ tích. Anh ấy là một người đàn ông quá tuyệt vời. Tôi không chỉ yêu mà còn ngưỡng mộ anh ấy. Biến cố xảy ra khi tôi được cơ quan cử đi học ở Thụy Điển một tháng. Chỉ một tháng thôi, rất nhanh. Chẳng ai ngờ trong một tháng đó, mọi thứ đã xảy ra khiến cuộc đời tôi đảo lộn hết.

Chuyến đi Thụy Điển đúng dịp lạnh nhất. Tôi là cô bé ít tuổi nhất trong đoàn nên được các anh chăm sóc khá nhiệt tình. Trong số đó có một anh rất là đẹp trai, người Thụy Điển gốc luôn đang làm ở chi nhánh Singapore cũng đi học khóa đào tạo này với chúng tôi. Vì đây chính là quê hương của anh nên đi đâu tôi cũng đòi bám càng anh để được anh giới thiệu về Thụy Điển. Anh cũng nhiệt tình và đưa tôi đi khắp nơi thậm chí là mời về nhà bố mẹ anh để dự tiệc Santa Lucia.

Và biến cố xảy đến đúng đêm Noel, tôi với bạn trai cãi nhau qua điện thoại. Tôi không nhớ rõ lý do vì sao nữa. Nhưng đêm đó tôi rất buồn. Anh chàng người Thụy Điển đã đến đón tôi. Hôm sau chúng tôi bắt tàu thủy đi sang Tilinn – Esstonia chơi. Đêm đó, tôi dốc ruột tâm sự với anh chàng Thụy Điển. Và rồi, tôi đã đi quá giới hạn. Bởi anh chàng quá thơm tho. Bởi rượu đã ngà ngà say. Bởi nỗi giận dỗi tủi thân trong tôi. Bởi dịp Noel mọi thứ đều lung linh huyền ảo. Bởi cả sự tò mò về một tiệc ngủ với anh chàng manly như vậy. Đó là một đêm đáng nhớ. Có lẽ tôi chưa bao giờ được hưởng thụ một tiệc ngủ tuyệt vời đến thế. Chúng tôi cuồng nhiệt quấn chặt nhau trên tầng 11 của con tàu năm sao, giữa biển mịt mùng, tuyết bay và cả gió lồng lộng thổi nữa. Rét run rẩy mà vẫn mướt mải mồ hôi. Anh chàng Thụy Điển cũng thừa nhận rằng đây là lần tuyệt nhất mà anh chàng được hưởng thụ. Chuyến đi Estonia trở thành chuyến đi của hai người yêu nhau.

Giận người yêu... "trút" hết cho người lạ, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, phu tinh, phu nu ngoai tinh, chuyen tinh yeu, ban tre, gioi tre, hanh phuc, yeu thuong, ke thu ba, ban
Có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau? (Ảnh minh họa)

Rời Thụy Điển, về đến Việt Nam, tôi đã cố gắng xóa đi những ký ức đó để trở lại với mối tình của mình nhưng dường như không thể. Tôi đã không thể xóa trắng khoảng ký ức đó được. Và tôi đã buột miệng thú nhận với bạn trai của mình. Chúng tôi chia tay nhau. Tình yêu 4 năm đẹp như cổ tích đã sụp đổ và tan vỡ như vậy. Tôi tìm cách sang Singapore để gặp lại anh chàng người Thụy Điển nhưng rồi đến khi gặp lại, tôi mới bàng hoàng nhận ra rằng tôi yêu bạn trai cũ của tôi nhiều hơn cả.

Đêm ở Singapore với anh chàng Thụy Điển, tôi trở nên lãnh cảm. Mặc cho anh dùng đủ mọi cách vuốt ve, mơn trớn và tận hiến cho tôi. Cuối cùng, tôi cũng mặc lại quần áo và rời khỏi Singapore trong nỗi buồn tan hoang nơi vòm ngực. Tôi muốn dược trở về với bạn trai cũ của mình. Nhưng bạn trai cũ của tôi đã kiên quyết dứt bỏ. Tôi như một con thú bị thương, lồng lộn đau đớn. Đêm nào cũng phải uống thuốc an thần để ngủ. Và tôi quyết định làm vợ một anh chàng khác. Để quên đi bạn trai cũ. Để bắt đầu cuộc đời mới. Anh chàng này biết rõ tình yêu 4 năm đẹp như cổ tích của tôi nhưng không biết vụ anh chàng Thụy Điển. Nhưng vì yêu tôi, anh chàng chấp thuận mọi điều. Sẵn sàng uống rượu với vợ đến sáng và nghe vợ khóc thương nhớ tình yêu cũ. Thậm chí anh chàng còn chấp nhận để tôi gọi anh ta bằng tên bạn trai cũ của tôi. Thậm chí khi hai đứa đang mê mải trên giường, tôi gọi tên bạn trai cũ của mình, anh vẫn chấp nhận. Bởi lẽ quá yêu tôi.

Vì lẽ đó, được chiều chuộng, thỏa hiệp như vậy nên tôi ngày càng trở nên đành hanh hơn. Tôi mua những bộ quần áo giống hệt quần áo bạn trai cũ và bắt chồng mình mặc. Tôi ngày ngày xem Facebook bạn trai cũ để bắt chồng mình phải làm theo.

Tôi không biết mọi thứ quái gở này sẽ kéo dài đến bao giờ nữa song thực sự tôi không làm sao quên đi được bạn trai cũ của mình. Phải chăng, như câu thơ của Nguyễn Phong Việt: Có bao người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?
(Dương M, Hải Phòng)

Tôi là thằng đào mỏ


Tôi là thằng đào mỏ
Tôi là thằng đểu cáng và tham lam (Ảnh minh họa)
Chính bản thân tôi khi nhìn lại, tôi cũng luôn bị hai chữ hèn và tham ám ảnh.
Tôi biết khi kể câu chuyện của mình, nhiều người sẽ bảo tôi là thằng đào mỏ, thằng đểu cáng, tham lam… Tôi không phủ nhận! Chính bản thân tôi khi nhìn lại, tôi cũng luôn bị hai chữ hèn và tham ám ảnh. Thế nhưng đã là con người, chẳng mấy ai tự tin thoát khỏi vòng xoáy của vật chất.

Tôi sinh ra và lớn lên ttrong một gia đình nông dân, ở một ngôi làng mà người ta cũng không biết bám víu vào đâu để mưu sinh ngoài mấy tấc đất cắm sào. Tuổi thơ của tôi gắn liền với bùn đất lấm lem và những buổi trưa mò cua bắt ốc nắng cháy da cháy thịt.

Những năm tôi học cấp 3, mùa màng thất bát, bố mẹ cũng không kiếm được việc để làm thêm, gia đình tôi rơi vào cảnh túng quẫn. Em gái đang học lớp 9 phải nghỉ học. Ở làng tôi khi ấy, con trai, con gái chỉ học hết lớp 8, lớp 9 thì nghỉ học, đợi đủ tuổi thì cuới vợ gả chồng, sinh con đẻ cái rồi lại bám vào mành ruộng để sống. Bởi thế cái nghèo trở thành một vòng luẩn quẩn đeo bám mãi.

Thương bố mẹ, thuơng em, tôi tự nhủ không được đi vào lối mòn của lũ trai làng. Tôi chọn con đường học. Rồi thi đỗ vào trường cao đẳng sư phạm của tỉnh. Tôi khăn gói lên đường mang theo quyết tâm và niềm tin phải đổi đời bằng mọi cách. Những năm tháng sinh viên, hai từ thoát nghèo cứ đau đáu trong đầu tôi.

Cuối cùng tôi cũng ra trường và được nhận về dạy hợp đồng ở một truờng cấp 2 của huyện. Lương giáo viên ba cọc ba đồng, phải tằn tiện lắm tôi mới đủ tiền ăn ở. Ở huyện này, khác với vùng quê nghèo của tôi, người dân có nghề thủ công nên cuộc sống rất khấm khá. Không ít những cậu trai trẻ bằng tuổi tôi, đã có xe ga, ô tô đi lại ầm ầm, nhiều người thậm chí còn xây được cả nhà cao cửa rộng. Tôi nhìn lại mình, một anh giáo viên quèn nghèo khổ mà cảm thấy chua xót.

Trong lúc tôi đang loay hoay với những dự định, toan tính để mong làm giàu, thì một việc xảy đến đưa cuộc đời tôi sang một trang mới. Chuyện bắt đầu từ khi tôi về làm giáo viên hợp đồng ở ngôi trường cấp hai của huyện. Vốn được coi là hiền lành, lại thêm sự nhiệt tình, năng nổ, tôi sớm chiếm được cảm tình của các thầy cô trong trường, đặc biệt là thầy hiệu trưởng.
Ngoài thời gian lên lớp, mỗi khi có thời gian rảnh, thầy thường hay tâm sự với tôi. Dù cách nhau một thế hệ nhưng chúng tôi nhanh chóng trở thành  đôi bạn thân thiết. Tôi thầm nhủ phải biết giữ lấy mối quan hệ quý báu này, bởi không phải ai cũng có được may mắn được thầy yêu quý như tôi.
Tôi dạy ở trường được vài tháng, thương cảnh tôi thân trai trẻ ngày ngày đi dạy, trưa và tối lại về nhà trọ thổi nấu một mình, thầy hiệu trưởng ngỏ ý muốn nhận tôi làm con nuôi và mời về nhà thầy ở. Tôi không ngại ngần chớp lấy cơ hội, thầm nhủ sau bao nhiêu ngày tháng vất vả, giờ đây ông trời cũng đã ban cho tôi một chút may mắn.

Thân thiết với thầy hiệu trưởng là vậy, nhưng chưa một lần tôi đến nhà thầy chơi. Bởi vậy, khi mang đồ đạc đến nhà thầy, tôi không khỏi choáng ngợp trước ngôi biệt thự 3 tầng, rộng đến cả trăm mét vuông, tọa lạc ngay giữa phố huyện tấp nập.

Vậy là từ đó, tôi trở thành con nuôi của một gia đình bề thế và có nằm mơ, tôi cũng không thể hình dung có ngày mình được sống trong một ngôi nhà lộng lẫy đến thế. Ngôi nhà mà bố mẹ và 2 anh em tôi vẫn sống có lẽ chỉ bé bằng góc sân của tòa biệt thự này. Tôi phải bấu vào tay mình để chắc rằng không phải tôi đang mơ.

Ở nhà bố nuôi một thời gian tôi mới biết, bố đi dạy chỉ để cho vui, còn dinh cơ này hai vợ chồng đã gây dựng từ khi còn trẻ và giàu lên nhờ đổ buôn nguyên vật liệu cho những hộ làm nghề thủ công. Nhà bố chỉ có hai cô con gái, cô chị đã lấy chồng và theo chồng vào miền Nam, nghe đâu gia đình chồng cũng bề thế lắm. Còn cô út nhỏ hơn tôi vài tuổi, đang theo học trên tỉnh, thỉnh thoảng mới về nhà.

Hai bố mẹ không có con trai, con gái đầu lại lấy chồng xa nên giờ chỉ mong cô út tìm được chàng rểhiền, để sau này còn được nhờ cậy về tinh thần. Đêm ấy tôi về phòng nằm mà thao thức không chợp mắt được, chẳng phải tôi đang được dâng một mâm cỗ bằng vàng ngay trước miệng đó sao? Chị cả đã đi lấy chồng xa, vậy chỉ cần ai lấy cô út và chịu phụng dưỡng bố mẹ vợ, số tài sản kếch xù này chắc chắn sẽ rơi vào tay người đó.

Tôi là thằng đào mỏ, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, tinh yeu, tam su, dao mo, nha vo, chang re, lam re, lay chong, gia dinh, hon nhan, am anh, con re, nha ngheo, nha vo, bo me vo, tai san, tinh yeu giao tao, lua tinh
Cuộc sống hôn nhân không có tình yêu, lại luôn phải nhìn nhà vợ mà sống (Ảnh minh họa)

Nghĩ đi nghĩ lại, đây đúng là một mũi tên trúng hai đích. Nếu tôi lấy cô út, tôi vừa có vợ lại vừa có nhà. Trong khi, với đồng lương ba cọc ba đồng của tôi, nếu có chăm chỉ làm lụng cả đời cũng không dám mơ đến việc mua được mảnh đất chứ nói gì đến căn biệt thự rộng thênh thang này. Tôi không thể vựt mất cơ hội này, vậy là tôi âm thầm thực hiện kế hoạch của mình.

Sáng, tôi dậy sớm quét sân rồi nấu đồ ăn sáng cho bố mẹ nuôi. Ăn xong, tôi chở bố đi làm rồi chở bố về. Chiều tôi đi tập thể dục cùng mẹ rồi về nấu cơm tối trong lúc bố mẹ tắm giặt. Ăn xong, tôi lại rửa bát. Những ngày nghỉ, tôi lau dọn cả tòa biệt thự, cắt cỏ, tỉa cây, cùng mẹ đi chợ. Ban đầu, bố mẹ nuôi tôi nhất định không để cho tôi làm những việc ấy, nhưng thấy tôi kiên quyết cũng không kém, ông bà phải chịu thua.

Thực lòng, ở nhà bố mẹ đẻ, tôi cũng hiếm khi phải động vào những việc này vì đã có em gái, nhưng nghĩ đến viễn cảnh được làm rể, được thừa hưởng gia sản, tôi lại cắn răng chịu đựng. Dẫu sao, so với những việc đồng áng, mấy việc vặt này cũng chăng thấm vào đâu.

Rồi cô út cũng đi học ở tỉnh về. Lần đầu gặp, gã trai quê như tôi đã bị hớp hồn bởi vẻ đẹp tiểu thư đài các. Nhưng cô út rất ngạo mạn và chẳng thèm để ý đến tôi. Càng vậy, tôi càng quyết tâm phải lấy cô ta làm vợ cho hả dạ. Sau những lần bắt chuyện làm quen, tôi chỉ nhận được những câu trả lời hờ hững từ cô tiểu thư kiêu kỳ. Lòng tự ái nổi lên, tôi hứa với mình phải chiếm được cả cô ta và gia sản này.

Tôi biết đám thanh niên ở khu này vẫn kháo nhau rằng tôi là “đũa mốc chòi mâm son”, nhưng họ càng nói thế, tôi càng quyết tâm thực hiện bằng được. Dần dà, tôi chiếm được cảm tình và sự tin tưởng của bố mẹ nuôi. Ông bà hài lòng về tôi lắm và không ngớt lời khen ngợi thời này khó tìm được một người đàn ông chăm chỉ hiền lành như tôi.

Gia đình ông bà không đặt nặng chuyện tiền bạc mà coi trọng nhân phẩm con người. Bởi vậy, mỗi lần cô út về, hai ông bà đều có ý ghép đôi cho tôi và luôn nói tốt về tôi. Nhưng cô út vẫn ương bướng, thậm chí còn ít về nhà để tránh  gặp mặt tôi.

Tôi biết chắc rằng trong thâm tâm của bố mẹ nuôi, tôi đã thành con rể của họ. Tôi cũng thường đánh tiếng rằng mình và cô út đang tìm hiểu nhau để đám trai làng  hết đường nhóm ngó. Vậy là chỉ còn một cửa ải lớn nhất mà tôi phải vượt qua đó là chinh phục được cô út. Và, tôi đã nghĩ ra một kế hoạch.

Một hôm, tôi chở mẹ nuôi đi rút tiền ở ngân hàng huyện. Chúng tôi tranh thủ đi vào buổi trưa vì sáng và chiều tôi phải đi dạy. Biết rõ đường đi và lịch trình, tôi thuê hai thanh niên giật túi xách của mẹ và gây ra vụ tai nạn ở đoạn đường vắng. Tôi chủ định mình sẽ biến thành anh hùng, xông ra đánh nhau với bọn cướp để giành lại tiền và bảo vệ mẹ nuôi, nhờ đó ghi điểm trong mắt cô út. Nào ngờ, hai tên thanh niên tham tiền, chúng chỉ chăm chăm giật túi tiền của mẹ tôi, khiến hai mẹ con ngã sõng soài rồi chạy mất.

Mẹ bị gãy chân sau tai nạn, còn tôi chỉ bị xây xước. Mấy tháng mẹ nằm bó bột, tôi luôn túc trực, hầu hạ. Kế hoạch diễn ra không đúng như dự định, lại mua việc vào người nhưng tôi vẫn cố vui vẻ, gỡ điểm bằng cách tận tụy chăm sóc cho mẹ. May thay, cô út cũng hiểu được tấm chân tình ấy, thêm những lời tác động của bố mẹ, mối quan hệ của chúng tôi đã cải thiện đáng kể.

Hơn 1 năm sau, dù vẫn không yêu tôi, nhưng cô út đành chịu thua trước sức ép từ bố mẹ. Cuối cùng tôi đã lấy được cô út. Nhưng giờ đây, tôi vẫn nhẫn nhịn cung phụng cả bố mẹ và vợ để đổi lấy món tài sản thừa kế. Tôi sắp đạt được những gì mình muốn, tôi sắp hoàn thành giấc mơ thoát nghèo, nhưng lạ thay, tôi lại chẳng cảm thấy vui.

Cuộc sống hôn nhân không có tình yêu, lại luôn phải nhìn nhà vợ mà sống. Nhiều lúc tôi giật mình tự hỏi, không biết tôi đã tính toán để lấy được cô út hay bố mẹ nuôi đã tính toán để cô út lấy được tôi? Chưa biết bao giờ mới được hưởng thừa kế, chỉ biết hiện tại tôi vẫn phải tỏ ra vui vẻ khi chăm sóc và phụng dưỡng gia đình nhà vợ hơn cả bố mẹ đẻ của mình. 


Theo Hôn Nhân & Pháp Luật

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

Phi công trẻ - Máy bay bà già


Phi công trẻ - Máy bay bà già
Con bạn gọi vợ là bác nhưng xưng chồng bằng chú (Ảnh minh họa)
Cô hàng xóm cười rú lên (rõ vô duyên!) "ối thế thì chồng chị ít hơn em một tuổi"
Chuyện Eva

Hồi “đâm đầu vào” lấy chàng, đích thực là “phải duyên phải số thì vồ lấy nhau”, chứ chiểu theo tiêu chuẩn (mà sau này trong lúc bất mãn mới ngồi vạch ra) thì chàng chả được “gạch đầu dòng” nào. Đã thế lại còn sinh sau đẻ muộn hơn mình những 18 tháng, tính ra mình tuyển “phi công” trẻ hơn những 2 tuổi.

Lúc yêu, cũng biết chàng ít tuổi hơn nhưng mình tảng lờ, chả buồn nghĩ đến “hậu quả”. Mẹ mình thì dọa, đàn bà phải lo toan, sinh đẻ nên nhanh già, sau này già xấu, nó bỏ nhà theo gái trẻ thì tự chịu nhé! Mẹ khéo vẽ, con chả tự chịu thì bắt… hàng xóm sang chịu hộ à? Miệng thì nói thế nhưng bụng bảo dạ, cưới rồi phải “dằn mặt” cho chàng nhớ, nếu có cái màn “bỏ nhà theo gái (giai) trẻ” ấy chưa chắc đã đến lượt chàng đâu nhé!

Hồi mình cưới, hình như đang rộ mốt “phi công trẻ lái máy bay bà già”. Mình thì rõ là không theo mốt nhưng cứ bị cho là “thức thời”. Trước ngày cưới giấu giấu giếm giếm, rồi vẫn cứ bị lộ ra lúc khai lý lịch. Cả cơ quan bàn tán rôm rả. Đám thanh niên trai tráng cười hì hì hỏi mình, bí quyết nào lấy được trai trẻ. Vài bà chị sồn sồn nửa đùa nửa thật, có phải dùng “bẫy” không em. Bực nhất là mấy đứa cùng tuổi ở cơ quan, xưa nay vẫn cá mè một lứa với nhau, giờ biết chồng mình ít hơn những 2 tuổi, chúng tha không gọi bằng… em là may, mơ gì đến màn được “ngồi chiếu trên” như mấy ông rể “râu dài đến rốn” mỗi khi có cơ hội “giao lưu” với cơ quan vợ?

Hôm dọn nhà ra ở riêng mới phiền. Sau màn thăm hỏi xã giao, hàng xóm bắt đầu màn hỏi tuổi cho tiện xưng hô. Mình ngượng ngùng khai thật, cô hàng xóm cười rú lên (rõ vô duyên!), ối thế thì chồng chị ít hơn em một tuổi. Rồi chả hiểu cô “buôn bán” thế nào mà khi mấy nhà hàng xóm sang chơi, ai cũng lưu ý hỏi thăm chi tiết nhà mình có… “phi công trẻ”. Hai đứa trẻ con nhà hàng xóm được mẹ dạy rạch ròi, hễ gặp là chào “bác Hương, chú Hải”. Chồng mình ngượng đỏ mặt, mình thì “cay mũi”, sau này rình xem nhà hàng xóm có điểm yếu gì, “dìm hàng” trả đũa mới được…

Phi công trẻ - Máy bay bà già, Bạn trẻ - Cuộc sống, chuyen gia dinh, hanh phuc gia dinh, ban tre, gioi tre, bao, chuyen tinh yeu, ban tre cuoc song, bao tuoi teen, ban tre, gioi tre
Mới làm “máy bay bà già” có vài năm, mà mình nhiều phen lên bổng xuống trầm vì “xì – trét” (Ảnh minh họa)

Mà từ khi trót lấy phi công trẻ, mình chả dám ho he chê chồng. Lên facebook chém gió thì được, chứ lộ ra một câu bất mãn là đám bạn xâu xé “bình loạn”, kẻ thì ý tứ, cũng có người huỵch toẹt, thông điệp ngầm hiểu là “lấy chồng trẻ con thì… mơ gì!?”. Ngay cả khi về nhà mẹ, mình cũng tịnh không dám đem chồng ra làm ví dụ để phân tích, chứng minh cho mấy chủ đề được mẹ và chị gái vẫn ưa bàn về bố mình và anh rể. Lộ ra, chả được câu nào an ủi, thế nào cũng quy ngay trách nhiệm, tự làm, ráng chịu. Thôi thì về lo mà tự… dạy chồng cho yên cửa yên nhà!
Mới làm “máy bay bà già” có vài năm, mà mình nhiều phen lên bổng xuống trầm vì “xì – trét”. Thầm bái phục chị bạn, lấy chồng ít hơn cả con giáp mà yên ổn cả chục năm nay, hôm nào phải sang bái kiến cao thủ đặng học thêm ít nội công hòng chiến đấu với chuỗi ngày dài bên cạnh “phi công trẻ”…

Chuyện Adam

Nếu biết lấy vợ hơn 18 tháng tự nhiên biến thành “phi công trẻ”, chắc mình cũng phải băn khoăn vài phút khi quyết định cưới nàng.

Nhưng khi ấy, yêu là cưới, mình chả kịp nghĩ gì nhiều. Mẹ mình có lưu ý, sau này già thì tâm sinh lý… Mẹ chưa nói hết câu, mình đã phẩy tay, tính gì mà xa thế mẹ, chuyện “sau này già” cứ để sau đi! Mẹ không nói gì nữa, thì đến lượt bố, lo mình chưa già mà vợ đã già rồi, lúc ấy mà chán nhau thì khổ bọn trẻ. mình tặc lưỡi, hình như bố “suy bụng ta ra bụng người”. Vợ con rõ ràng là… xinh hơn vợ bố, mà nàng xem ra cũng ý thức làm đẹp, nên bố chẳng phải “lo bò trắng răng”!.

Hôm cưới, đám bạn cũ hồi học phổ thông ngồi nán lại chơi, mấy đứa con gái nhất loạt gọi vợ mình là… chị, trong khi đương nhiên vẫn “mày tao” với mình. Bọn con trai xem ra độc lập hơn. Thằng thì gọi là bạn, thằng gọi bằng tên, có thằng lại cẩn thận nói trống không cho ra vẻ… vô can. Vợ mình có vẻ bối rối trước mê hồn trận các đại từ nhân xưng, cuối cùng chọn cách xưng em với bạn chồng cho… lành. Ngay từ màn chào hỏi, nhà mình xem ra đã phức tạp rắc rối hơn nhà người.
Hồi về nhà mới, tự dưng vợ mình lên chức “bác”, còn mình là “chú”. Vợ đầu tiên có vẻ bực mình, sau chuyển sang… giật mình. Từ đó nàng chăm làm đẹp hẳn, sắm hết áo này váy kia, toàn thời trang… tuổi teen. Xanh, đỏ, tím, hường… nàng diện tất, miễn là được khen… trẻ. Trong đầu nàng rất dị ứng với từ “già”, hễ nghe ai chê để kiểu đầu này, mặc kiểu váy kia già là y như rằng nàng thanh lý ngay. Mỗi lần ra khỏi nhà, nhất là đi với chồng, là một lần nàng quyết gây chú ý với hàng xóm và thiên hạ. Mặc gì để đám phụ nữ phải ghen tị đến mức ngấm ngầm dõi theo, còn các ông thì há hốc miệng, quay sang… lườm vợ.

Mỗi lần đi ra ngoài, phải ngồi chờ nàng quả là một màn tra tấn. Ngồi dài cổ hàng tiếng đồng hồ, chờ nàng trang điểm kỹ càng, thử hết bộ này sang bộ kia vẫn chưa ưng ý, rồi chuyển sang giày này, dép nọ, ưỡn ẹo đi lại tạo dáng. Trả lời nàng mỏi hết cả mồm, lần nào mình cũng chỉ độc một câu: “Đẹp rồi!”. Hỏi chừng như chỉ để tỏ ra mình không bị bỏ quên, chứ nàng chả đếm xỉa đến câu bình luận vô thưởng vô phạt kia. Cho đến khi nào nàng đồng lõa được với cái gương, thì mình mới mong… thoát.

Ở với nàng, sướng nhất là chả bao giờ nàng chê trước mặt thiên hạ. Mấy cái lỗi ở bẩn, lười làm việc nhà, vô tâm… mẹ hay rầy la, đến khi ở với nàng tự nhiên bay sạch. Nếu không lẳng lặng làm hộ thì nàng nhẹ nhàng nhắc nhỏ, tuyệt nhiên không thấy diễn lại cái màn to tiếng của mẹ mình. Sánh bước bên nàng, mình tự dưng biến thành… trang quân tử. Thằng bạn thân ghen tị, biết thế này, tao cũng cưới “máy bay bà già”. Làm “phi công trẻ” sướng thật!


Theo Vivian – Ngô (Sành điệu)

Vào nhà nghỉ... ôn lại kỷ niệm xưa


Vào nhà nghỉ... ôn lại kỷ niệm xưa
Tôi biết vậy là sai nhưng tôi không sao từ chối anh ấy (Ảnh minh họa)
Người tình bí mật cứ dăm bữa nửa tháng lại chạy vào thành phố thăm tôi một lần.
Tết năm nay chồng tôi trúng quả lớn nên anh hào phóng cho tôi hơn 200 triệu đồng để thay lời cảm ơn việc tôi sinh cho anh một cô con gái xinh xắn. Tôi gửi bố mẹ đẻ mình 150 triệu và giữ lại 50. Số tiền đó, tôi mang đi gửi vào tài khoản cho chồng cũ của tôi. Khỏi nói, anh chàng gọi điện cho tôi cảm ơn rối rít và hứa hẹn ra Tết sẽ vào thành phố thăm tôi.

Hai đứa nói chuyện điện thoại đến gần 4h sáng, khi chồng hiện tại của tôi đang ngủ say trong phòng. Vẫn là những lời thương nhớ, nhắc nhở, chúng tôi còn là vợ chồng. Anh còn kích thích tôi bằng những câu chuyện giường chiếu hồi chúng tôi mới cưới nhau. Đó thực sự là khoảng thời gian tuyệt vời nhất mà tôi đã từng trải qua.

Chồng cũ của tôi thực sự là giỏi trong chuyện ấy. Vì tôi mà anh không nề hà gì cả. Luôn tìm ra rất nhiều cách để thỏa mãn tôi. Anh chăm sóc và nâng niu tôi vô cùng. Trong suốt 2 năm làm vợ anh, tôi sướng như một bà hoàng. Vì thương tôi, anh muốn kiếm thật nhiều tiền để tôi được sung sướng. Vay nợ, đầu tư và rồi đổ bể hết vì năng lực kinh doanh của anh làm gì có. Anh bỏ trốn về quê, nơi rừng rú hẻo lánh để tránh các chủ nợ. Tôi ở lại vì không chịu được khổ.

Và cũng vì không chịu được khổ, tôi đã cặp bồ với chồng hiện tại của mình – một đại gia khai thác khoáng sản. Ban đầu cũng chỉ định cặp bồ cho đỡ buồn chán và cô đơn trong thời gian vắng chồng thôi. Nhưng rồi tôi bị lóa mắt bởi tiền bạc xe sang của chồng hiện tại mà quyết định ly hôn với chồng cũ. Đương nhiên là chồng cũ của tôi đau đớn lắm. Đã vài phen anh liều mạng lên thành phố để gặp tôi và thuyết phục tôi ráng chờ anh nhưng tôi đều đã từ chối. Bởi tôi không sống khổ được. Bởi người ta cũng chỉ sống một cuộc đời vậy thôi, sao cứ phải bó mình lại trong một cuộc hôn nhân không có ngày mai như thế? Tôi lập gia đình mới và cũng từ lúc ấy, chồng cũ trở thành người tình bí mật của tôi.

Vào nhà nghỉ... ôn lại kỷ niệm xưa, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, phu nu ngoai tinh, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, ban tre, hanh phuc, yeu thuong, bao, tinh yeu nu gioi, bao phu nu, hanh phuc gia dinh
Giá như chồng mới của tôi chỉ bằng một nửa chồng cũ thôi thì có lẽ mọi chuyện đã không như thế (Ảnh minh họa)

Người tình bí mật – chồng cũ cứ dăm bữa nửa tháng lại chạy vào thành phố. Chúng tôi đi uống cà phê với nhau, đi ăn với nhau và luôn chia sẻ bằng việc ôn lại kỷ niệm trong một nhà nghỉ nào đó. Tôi biết vậy là sai nhưng tôi không sao từ chối anh ấy. Có lẽ bởi tôi vẫn chưa khi nào hết yêu anh ấy. Hay là bởi chồng hiện tại của tôi là một người yếu sinh lý, kém cỏi trong việc ấy lẫn cả việc chăm sóc, quan tâm đến tôi? Lúc nào tôi cũng ngấm ngầm so sánh hai người chồng của mình và kết quả là chồng cũ chiến thắng.

Giá anh không vỡ nợ có lẽ tôi đã có một gia đình hạnh phúc như bao người khác rồi. Hoặc giá như chồng mới của tôi biết quan tâm chăm sóc tôi thay vì lúc nào cũng chỉ bịt miệng tôi bằng tiền bạc. Tất nhiên, cả những câu chuyện trên giường nữa, giá như chồng mới của tôi chỉ bằng một nửa chồng cũ thôi thì có lẽ mọi chuyện đã không như thế. Tất cả đều là những “giá như”…
Tôi có sai không khi yêu chính bản thân mình, trân quý bản thân mình như vậy? Tôi là người thực dụng hay thực tế?
(Hân Nhi, TP.HCM)

Bi kịch khi lấy phải "máy bay bà già"


Bi kịch khi lấy phải "máy bay bà già"
Cô ấy suốt ngày rình mò xem tôi có vợ bé hay không? (Ảnh minh họa)
Có hôm tôi không kịp làm đồ ăn cho vợ, cô ấy mắng tôi là kẻ ăn bám, đồ vô dụng
Tôi xin giới thiệu trước tôi là đàn ông chuẩn men 100% để không gây hiểu lầm cho các bạn. Tôi viết thư này chỉ để than vãn một chút về vợ của tôi, vì thật sự tôi cũng không biết trút chuyện này vào đâu cả cho nhẹ người.

Cô ấy hơn tôi 2 tuổi, mối tình chị em của chúng tôi lúc đầu cũng gặp rất nhiều khó khăn nhưng cũng đi đến kết quả mỹ mãn. Còn nhớ lúc yêu nhau, hầu như mọi thứ tôi mặc, đầu tóc tôi như thế nào đều do cô ấy quyết định. Tôi rất thích phụ nữ biết lo cho chồng con nên tôi yêu cô ấy vô cùng và quyết tâm cưới cô ấy cho bằng được.

Thế nhưng sau khi cưới nhau, cô ấy có phần quản tôi chặt hơn, những mối quan hệ của tôi đều phải kể với cô ấy, lương hằng tháng cũng do cô ấy giữ. Đôi lúc tôi thấy khá ngột ngạt nhưng nghĩ lại cũng tốt, vì tôi không giỏi tính toán nên đưa cho vợ thì hợp lý hơn.

Thời gian sau, do công ty làm ăn thua lỗ phải cắt giảm biên chế nên tôi trở thành người thất nghiệp. Trong lúc tìm chỗ làm mới, tôi ở nhà lo công việc nhà để cô ấy yên tâm đi làm. Hằng ngày tôi cố gắng chuẩn bị cơm ngon, canh nóng và pha sẵn nước để vợ về tắm rửa thoải mái. Tôi cũng cố gắng nộp đơn nơi đây nơi đó nhưng tình hình kinh tế khó khăn nên không có công ty nào muốn nhận thêm nhân viên mới. Kể từ đó cô ấy trở nên dễ nổi cáu hơn.

Tôi biết bây giờ cô ấy phải lo tài chính cho cả nhà nên tôi cố gắng dỗ ngọt mỗi khi cô ấy không vui. Thế nhưng tình hình càng ngày càng tệ. Cô ấy không cho tôi đi chơi hay gặp gỡ bạn bè. Mọi chi tiêu trong nhà đều phải thông qua cô ấy vì tiền là do cô ấy làm ra. Có hôm lo đi phỏng vấn xin việc ở nhiều công ty nên tôi không kịp chuẩn bị đồ ăn cho vợ, vậy là cô ấy về dùng những từ ngữ nặng nề để mắng nhiếc tôi.

Bi kịch khi lấy phải "máy bay bà già", Bạn trẻ - Cuộc sống, chuyen gia dinh, tinh yeu, chuyen tinh yeu, ban tre, gioi tre, bao, tinh yeu nu gioi, hanh phuc, yeu thuong, bao gia dinh,
Khi tôi đòi ly thân, cô ấy lại nghi ngờ tôi có bồ bịch bên ngoài (Ảnh minh họa)

Rồi có lần người bạn thân lâu năm bên Mỹ mới về nên tôi đi gặp bạn cũ, vậy mà về nhà là thấy cô ấy ngồi chờ với vẻ mặt không vui vẻ chút nào, cô ấy hạch hỏi đủ điều, đi đâu, với ai, ăn hết bao nhiêu tiền…. Đến đây thì tôi không thể chịu nổi và tìm cách góp ý thì bị cô ấy mắng nhiếc không tiếc lời nào là tiền là do cô ấy làm ra, năng lực kém thì lo việc trong bếp, không được ra ngoài hưởng thụ. Trong lúc mất bình tĩnh tôi định dùng vũ lực thì cô ấy khóc to lên, đòi sống đòi chết, tôi hoảng quá nên tìm hết lời khuyên can.

Sau lần đó, ngày nào đi làm về cô ấy cũng khủng bố tinh thần bằng cách lẩm nhẩm chuyện cô ấy phải cực khổ kiếm tiền ra sao, cô ấy lo cho gia đình thế nào, vậy mà còn bị chồng đánh đập. Tôi có đánh cô ấy đâu và cũng đã năn nỉ hết lời rồi. Không thể chịu hơn được nữa, tôi quyết định ly thân, cô ấy lại làm ầm lên và nghĩ rằng tôi có vợ bé bên ngoài, dù có giải thích thế nào thì cô ấy cũng không nghe.

Quá mệt mỏi nên tôi bỏ về nhà ba mẹ ở đỡ. Thế nhưng cô ấy vẫn không chịu suy nghĩ lại hành động của mình mà còn hằng ngày qua tôi rình xem tôi thật sự có giấu vợ bé hay không. Tôi biết rằng nếu đề nghị ly dị cô ấy nhất định không chịu và nếu kể hết mọi việc trước tòa, tôi là người mất thể diện. Nhưng tức nước vỡ bờ, tôi cần một người vợ biết tôn trọng mình chứ không phải là một bà chủ suốt ngày quản chồng như thế. Tôi quyết định đơn phương nộp đơn ly dị để kết thúc cuộc hôn nhân này.


Theo 2! Đẹp

Ngủ với người khác... để quên anh


Ngủ với người khác... để quên anh
Tôi không nhớ mình đã ngủ với bao nhiêu đàn ông trong suốt 2 năm nay (Ảnh minh họa)
Chỉ cần gã đàn ông ấy có điểm nào đó giống anh... tôi sẵn sàng lên giường với họ
Tôi không nhớ mình đã ngủ với bao nhiêu người đàn ông trong suốt 2 năm kể từ ngày tôi với Đ chia tay? Tôi cũng không nhớ nổi mình đã rơi bao nhiêu nước mắt mỗi khi nghĩ và nói về Đ. Cứ 3, 4 ngày một lần tôi lại say khướt ở một quán bar nào đó và về với một người đàn ông nào đó. Lần nào cũng khóc sưng cả mắt khi nói về Đ với người đàn ông khác ấy. Tôi biết mình sai rồi, mình tệ quá nhưng tôi không ngừng được việc ấy. Không thể ngừng được. Nó như một thứ nghiện ngập. Nếu không nói về Đ, không khóc vì Đ thì tôi sẽ thẫn thờ và như một kẻ chết rồi vậy. Và cách nào để có thể nói về Đ khi tỉnh? Nên tôi chỉ nói về Đ khi đã say mèm. Những người đàn ông đó đều sẵn sàng nghe tôi kể về Đ bởi cái họ cần là ngủ với tôi. Và tôi cho họ cái họ cần để họ có thể nghe tôi khóc.

Ngủ với người khác... để quên anh, Bạn trẻ - Cuộc sống, ngoai tinh, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, hanh phuc, yeu thuong, ban tre, gioi tre, bao, chuyen tinh yeu, ban tre cuoc song, bao tuoi teen, bao
Tôi chỉ nói về Đ khi đã say mèm (Ảnh minh họa)

Hai năm trước, tôi gặp và yêu Đ. Đó là chuỗi ngày đau khổ nhưng cũng vô cùng hạnh phúc của tôi. Đ quan tâm săn sóc tôi nhưng cũng vô tâm và hời hợt, lúc thì cuồng nhiệt khi thì nhạt nhẽo. Yêu Đ, tôi khóc cười như chong chóng, như thời tiết Hà Nội buổi giao mùa sáng lạnh trưa nóng chiều hiu hiu và đêm lại buốt giá vậy. Và chia tay là chủ ý của tôi. Nhưng chia tay rồi thì chính tôi lại là kẻ đau khổ. Đ có ngay bạn gái khác trong khi tôi thì không thể yêu ai được nữa bởi hình ảnh của Đ đã khắc sâu trong tim tôi.

Từ chia tay Đ, tôi đã cố gắng làm đủ mọi cách nhưng rồi cũng không sao quên được. Trong danh sách bao nhiêu gã đàn ông đã từng qua đêm với tôi thì từng đó gã đều có ít nhất 1, 2 điểm giống Đ. Thậm chí có kẻ chỉ giống cái áo, giống ánh mắt, giống một câu cửa miệng nào đó. Thế nên câu chuyện về Đ cứ ăn mòn lưỡi tôi, tim tôi, ý nghĩ của tôi, cuộc đời tôi.

Tôi không biết nữa, không biết đến bao giờ thì tôi có thể thôi khóc vì Đ, thôi nói về Đ cũng như thôi ngủ cùng một gã đàn ông nào đó chỉ vì gã có vài nét của Đ.

(G, Hà Tĩnh)

Theo 2! Đẹp

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Anh à, Mình sẽ đặt tên con là gì?




♥ Sumi ♥

- Mày cưa con Ly đi Tuấn
- Cái gì? con nhỏ xấu như ma chơi.
- Thì vậy! Cưa nó rồi yêu nó một tháng tao thua mày hai vé đi Thái.
- Thật không? Mà sao tự nhiên khui ra trò này vậy?
- Chẳng có gì tao thấy mày dạo này buồn kiếm trò cho mày chơi thôi.
- Ok! Nhưng hai tuần thôi,yêu con đó một tháng tao chết mất.
- Cũng đượcTuấn ngỏ lời yêu Ly cô gái xấu xí có thể nói là nhất trường đại học luật này, da thì đen,tính tình thì khù khờ đã hai mươi tuổi nhưng chưa anh chàng nào dám rớ. Chuyện đó nhanh chóng trở thành tiêu điểm của cả trường khi một hot boy sành điệu yêu một "cô bé lọ lem" nhưng lọ lem không xinh đẹp.


Ly ngồi sau lưng cho Tuấn chở qua những con phố dài dầy mùi nắng mới hay nắng hạnh phúc trong lòng cô.

- Anh Tuấn!
Tuấn quay mặt lại càu nhàu:
- Gì thế!
- Em thích ăn kem hay mình đi ăn kem nha!

Tuấn nhăn mặt:

- Kem cỏ gì anh thích ăn bánh xèo thôi, không kem gì cả.Ly rụt người lại:
- Vậy thôi ăn bánh xèo cũng được.Ly là vậy hiền và yêu hết mình khù khờ và ngây ngô trong tình yêu. Chẵng lẽ cô không hiểu rằng một tên con trai yêu mình thì sẽ không bao giờ để mình phải thất vọng. Những người bạn thân, những cô nàng ghen tị với cô đều nói rằng Tuấn chỉ đùa giỡn nhưng cô đâu tin. Cô tin là tin vào tình yêu của mình và Tuấn sẽ không dịch chuyển.
- Sau này có con anh thích đặt tên gì?
- Em khéo "mơ" thật, con cái gì?
- Thì em chỉ hỏi thôi, nhưng nếu có con gái em sẽ đặt nó tên là Tịnh Yến yên bình và hạnh phúc như tình yêu hai mình.Tuấn nhếch môi cười:
- Khéo mơ mộng.Một tuần trôi qua
- Tuấn mày vẫn còn cặp với con Ly chứ?
- Tất nhiên,tụi mày chuẩn bi chung độ là vừa.
- Chớ vội mừng,còn một tuần cơ đấy.
- Vượt qua nhanh thôi,mày đừng lo mà không hiểu con nhỏ đào đâu ra tiền mà tao cứ than hết tiền là có chi phí.
- Con nhỏ mê mày quá rồi, tao biết nó làm nghề gì nè!
- Nghề gì?
- Hỏi chi! Tuần sau biết thôi nhậu tới bến hôm nay đi.
- Ok
- Sao anh say quá vậy?Tuấn lèm bèm tát vào mặt Ly:
- Con khốn! Thế này mà cũng nói là say, qua đây làm gì về nhà đi.
Ly ngước mặt lên, ngân ngấn lệ:
- Em sang vì anh gọi mà, anh quên hả, thôi vào nhà nghỉ đi.Ly dìu Tuấn vào phòng nghĩ ngơi cô cũng không hiểu sao sức chịu đựng của mình cao đến thế một cái tát.Tuấn kéo Ly nằm xuống cạnh mình cười ha hả:
- Sao người yêu tôi đẹp thế này.
- Anh ngủ đi say quá rồi, em đi về.Tuấn kéo Ly lại trong men say Tuấn không nhìn ra Ly một cô gái xấu xí. Tuấn hôn Ly thật nồng nàng. Đèn được tắt đi. Khung cửa sổ bị đóng lại. Họ trao nhau tất cả những ngọt ngào vào đêm đó.
- Trời con nhỏ xấu vậy mà mày củng ngủ với nó tao bó tay.
- Tao cũng đâu biết say quá không biết mình làm gì nữa.
- Mà thật là, tao đang hi vọng mày bỏ nó sớm sớm tao đỡ tốn tiền.
- Mơ đi em.
- Chia tay đi!
- Là sao Tuấn.Ly kéo tay Tuấn lại, Tuấn gạc tay Ly ra:
- Anh không yêu em nữa chia tay thì tốt hơn.
- Em xin
- Không cần xin, bye bé!

Tuấn bỏ đi với nụ cười đểu giả chỉ có Ly là gục chân xuống đau lòng, khi yêu cô đã trao tất cả và bây giờ thì cô còn có chi.

- Thua tao nhé, chung đi!
- Ok! Nhưng trước tiên tao cho mày biết một chuyện.
- Chuyện gì?

Nhìn theo tay thằng bạn Tuấn nhìn thấy Ly đang dọn dẹp lau chùi bàn ghế trong quán nước.

- Con nhỏ này lau chùi, bưng bê mà cho tiền mày xài như nước bó tay
Tuấn chợt thấy cái gì đó nhói trong tim khi nhìn thấy một người đàn ông già xấu xí đi ngang và đánh vào mông Ly một cái.
- Lão tồi! Tuấn thốt lên tức giận, thằng bạn thân của Tuấn cười:
- Mày ghen hả? Nếu nói về tồi mày còn tồi hơn lão, mày ngủ với nó rồi bỏ còn gì

Ly bước về trong đêm lụi cụi,dáng đi siêu vẹo như kẻ say rượu khụy chân giữa lòng đường đêm tối khóc nất lên. Tuấn định chạy đến đỡ Ly lên nhưng anh vẫn nấp sau trụ đèn dõi theo. Ly đứng dậy và đi tiếp (không có anh em vẫn có thể bước đi nhưng chỉ là chậm hơn một chút)
2 tháng sau.

- Mày nghe tin gì chưa ông bố trẻ?Tuấn vừa đi Thái về đặt phịch chiếc ba lô xuống:
- Cái gì?
- Ly có thai đội áo rồi, mày sướng nhé!
- Cái gì!

Nửa năm sau.

- Ly nhập viện rồi, sắp sinh con.
- Cái gì?
- Lại là cái gì mày không hiểu con nhỏ có thai thì phải sinh con à!
- Tao không biết!
- Tùy mày thôi!
- Nhưng bệnh viện nào.
- Chúng tôi chỉ giữ được đứa bé còn mẹ thì chúng tôi xin lỗi.
Hoa bạn thân Ly đứng lên:
- Tại sao? Bác sĩ à giúp bạn tôi nó còn trẻ lắm!

Hoa khóc nất lên, khụy chân xuống. Một bó hoa rơi xuống, một con người khụy chân xuống. Tuấn gục đầu vào tường khóc

Tuấn đi Thái mua cho Ly một cái áo, không hiểu sao nhưng khi đi anh luôn nghĩ đến hình bóng Ly, anh muốn xin lỗi nhưng không còn can đảm "bà mẹ có lẻ đã làm việc quá sức khi mang thai,nên cô ấy không vượt qua". Tuấn hận bản than mình, Tuấn xin Hoa cho anh được chăm sóc con, Hoa từ chối nhưng anh vẫn kiên quyết và thàng công. Nhìn vào đôi mắt to tròn của đứa bé gái Tuấn thì thầm:

- Tịnh Yến à, yên bình và hạnh phúc ba sẽ đặt tên con là Tịnh Yến nhé! Mẹ con thích vậy mà. Cúi xuống hôn lên trán con:
- Cha yêu con và yêu mẹ con lắm Trên trời một thiên thần nhìn xuống mỉm cười."Ly à! Anh xin lỗi nhé, anh yêu em nhưng không nhận ra...anh hối hận lắm"

Đâu đó vang lên tiếng hát xé lòng

- Tình yêu em trao mãi không hề phai
- Mà vì con tim nhân gian mãi như đùa vui
- Tưởng rằng mây trôi vậy thôi cũng sẽ quay về
- Về lại bên em như ngày xưa anh hỡi.
- Một ngày ta xa nhau mới biết yêu là
- Ngàn lần tim đau nhói nhưng sao vẫn chờ
- Lặng thầm một mình em đêm nay mưa nhiều
- Em nhớ anh.

(Sưu tầm)

Labels

111 am-nhac An ninh Xã hội arsenal Aston Villa ban-tre barca Barce Bayern ben-le bóng đá bong-da-24h ca nhạc ca nhạc Âu Mỹ Ca Nhạc Châu Á ca nhạc việt nam cac-loai-kem cac-loai-pho cac-mon-xoi Cặp Đôi Hoàn Hảo Champions League chelsea Chém Chuối Cuối Tuần Chuyện Công Sở Chuyển Nhượng Cine Clip Game clip-vui cong-nghe Cô Gái Đại Dương Công Nghệ dac-san Dạy nấu ăn dien-anh Dinh dưỡng bà bầu Dinh_Duong_Ba_Bau Do_uong Download Du Thien Đẹp Fulham Funny Giải Trí giai-tri giam-stress giao-duc Girl Xinh Gương Mặt Thân Quen Hài Hài Tết 2013 hình ảnh đẹp Juventus khoa-hoc khoa-hoc-cong-nghe kim-chi Kinh Tế kinh-te La Liga Làm đẹp lập trình Leeds Liverpool Mach_Nho man city messi Milan Mon_Bo Mon_Canh_Ngon Mon_Ga Mon_Vit mon-an-tot-cho-suc-khoe mon-an-vat mon-banh mon-ca mon-chao mon-chay mon-che mon-chien mon-dua-muoi mon-goi mon-hai-san mon-heo mon-khac mon-lau mon-luon mon-nem mon-ngon-tu-dau-phu mon-nom mon-oc mon-salad mon-suon mon-tom mon-trung mon-xao mu Newcastle Ngoại Tình nhip-song-tre oto-xe-may phap-luat Phim Phim ảnh Phim Âu Mỹ Phim Châu Á Phim Việt Nam Premier League QPR Reading Real Ronaldo Rooney Serie A Sevilla Siêu Kinh Điển Sinhk33 Southanpton Stoke suc-khoe Sunderland Swansea Tài Chính tam-su Tevez the-gioi the-thao Thị Trường Thiên Trường - Địa Hải thit-ech thoi-trang Thơ Tình Thời trang thủ thuật thủ thuật blog Thư Tình Tin Game tin trong nước tin tức tin tức quốc tế tin-tuc tin-tuc-sao Tình Yêu tottenham Truyền Hình Truyện ngắn Tự học HTML 5 Valencia Van Persie Video video-huong-dan Wigan xa-hoi